| Thơ |
|
Bến sông
Tôi về thảm cỏ biếc xanh Ngả lưng một giấc ngon lành như xưa Hàng dừa mát rượi nắng trưa Ngập ngừng suối gió đong đưa nỗi niềm.
|
| Truyện ngắn |
|
Dấu ấn nơi tâm hồn
Tôi viết những chữ này trên giường tử. Có lẽ không đúng với nghĩa đen như vậy. Vì nói thực, tôi đã chết đâu nào. Nhưng ai mà biết được, khi cận kề cái chết liệu tôi có viết nổi chữ nào?
|
| Tiểu thuyết |
|
Vô song phổ (6)
Liễu rậm khói dày. Chiếc thuyền nhỏ xuyên thẳng vào rừng liễu, toàn bộ chiếc thuyền trong chớp mắt mường tượng như bị khói mù nuốt mất, ở bờ bên kia cố nhiên không nhìn thấy. Cho dù là bờ bên này cũng trừ phi tới gần bờ sông, nếu không cũng không dễ phát hiện ra.
|
|
|
|
| Gió lẻ |
|
 |
|
| Gió lẻ (phần cuối) |
|
Có rất nhiều trạng thái tình cảm mà em không nghe thấy, hoặc có thể nghe mà không hiểu đó là gì. Em cũng chẳng muốn mình biết hết vì không chắc em nôn ít đi hay sẽ nhiều hơn. (25/09/2008) |
 |
| | | Gió lẻ (phần 5) |
|
Xe dừng trước một cái cổng cao, kín bưng, cha nói, vô đi con, đây là nhà mình. Em có chút không tin. Bức vách, mái nhà, cái hàng ba, những viên gạch… tất cả đã thay đổi. (23/09/2008) |
 |
| | | Gió lẻ (phần 4) |
|
Đôi lúc em quên là em - có - buồn. Đó là hồi em ở Mai Lâm. Công việc của em là không cho đàn bò bên xóm ghé qua rẫy ông Tám Nhơn Đạo. (20/09/2008) |
 |
| | | Gió lẻ (phần 3) |
|
Câu hỏi đầu tiên mà Dự chuẩn bị sẵn, rất đơn giản, "nhà cửa ở đâu mà đi bụi, hả em cưng?" nhưng cô gái không trả lời. Cô vẫn không có vẻ gì muốn nói. Giống như tiếng thét ở Mỹ Đức chỉ là một giấc mơ. (18/09/2008) |
 |
| | | Gió lẻ (phần 2) |
|
Khi em quay lại với cái áo đầm mới màu vàng chanh, bà Chín bắt đầu khóc hức lên, chua xót, "trời đất ơi, kiếp người sao mau như nấu gói mì tôm vậy…?". (13/09/2008) |
 |
| | | Gió lẻ (phần 1) |
|
(Tại sao người ta không nhìn thấy mình khi mình còn sống ?- Lời của một con ma say rượu) (10/09/2008) |
 |
| |
|
|