|
Vết thương thành thị (2/2)
Tôi bóp chặt hai nắm tay nghiến răng gầm lên một tiếng nhảy phắt ra ngoài lao về phía sân bay. Nhưng ngay sau sự việc xảy ra, công an và dân phòng đã ập tới khu nhà của đám sinh viên con giời còng tay giải đi hết thảy.
Công an mời chúng tôi lên đồn làm việc. Họ yêu cầu Dịu tường trình sự việc. Dịu cầm bút ngồi câm lặng hàng giờ. Họ yêu cầu đưa Dịu đi giám định y khoa. Dịu lả đi trong tay tôi như một tàu lá héo. Ngồi ôm thân hình lạnh ngắt của em, tôi có cảm giác sợ hãi là đang ôm một thi thể đưa vào nhà xác. Mãi gần sáng, chúng tôi mới được đưa về nhà. Chúng tôi chưa kịp hoàn hồn đã có một người đàn bà mặt mày bự phấn đến tìm. Bà tự giới thiệu là mẹ của một trong sáu con dê cỏn. Không cần úp mở, bà đặt xuống bàn một cục tiền vuông thành sắc cạnh:
“Đằng nào sự việc cũng xảy ra rồi, gia đình chúng tôi có mười triệu gọi là bồi thường... sức khoẻ!”.
Tôi chưa biết mở lời thế nào thì nhanh như cắt Dịu chộp cục tiền ném thẳng vào mặt người đàn bà cùng tiếng hét:
“Bà cút đi! Một đời con gái của tôi... bà biết không?!”.
Người đàn bà bất ngờ trước phản ứng dữ dằn nhặt gói tiền sợ sệt bước lùi ra cửa. Nhưng rất nhanh, bà lấy lại tư thế liếc xéo tôi rồi bĩu môi dài giọng: “Đời... con ga..a.a.ái!”. Bà quay lưng phủi đít. Chiếc xe hơi bóng lộn vù ga vút đi phụt lại một luồng hơi xăng cay mắt.
Hôm sau, tôi và Dịu lại được mời lên đồn. Ông thiếu tá công an tiếp chúng tôi niềm nở:
“Anh chị nên nghĩ lại. Làm to ra thì anh chị chẳng lợi gì, mà còn tốn thời gian”.
Tôi vặc ngay:
“Sao lại không được gì? Chúng tôi được sự công bằng chứ! Các ông cứ theo pháp luật mà làm! Không có hoà giải hay bãi nại gì hết!”.
Tôi kéo tay Dịu chạy băng băng qua sân đồn. Một thiếu uý công an mặt còn trẻ măng nắm lấy tôi nói nhỏ:
“Anh chị cứ làm tới cùng, có chúng tôi bên cạnh, đừng sợ gì cả!”.
Tôi gật đầu thay cho lời cám ơn. Vừa lúc đó tôi nhác thấy bóng người đàn bà hôm qua liếc xéo anh công an trẻ rồi nói vọng vào trong phòng giam:
“Con cứ yên tâm, chúng nó không làm gì được con đâu!”.
Đầu óc tôi tái tê một câu hỏi: Chúng nó ở đây là những ai?
Suốt một tuần, tôi nằm ôm Dịu vỗ về. Dịu khóc. Từ ngày yêu nhau, đây là lần đầu tiên Dịu khóc với tôi:
“Thế là em chẳng còn gì cho anh...”.
Câu nói trong vũng nước mắt tê buốt như nhúng điện của em khiến lòng tôi chết điếng. Nhưng tôi đã nhanh chóng vượt qua. Tôi cuống quít hôn lên đôi mắt đầm đìa nước dỗ dành:
“Em đừng nói thế! Với anh, em vẫn là người trong trắng.”.
Dịu khe khẽ lắc đầu. Tôi nói:
“Em đừng nghĩ ngợi nhiều. Anh cũng đã từng hư hỏng…”.
Dịu nhìn thẳng vào mắt tôi:
“Anh là đàn ông. Anh có hư hỏng mấy thì em cũng chỉ buồn không dám trách. Còn em... Em thế này, anh có còn yêu được em không?”.
Tôi không biết trả lời em thế nào. Mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa. Tôi từ từ siết em vào lòng. Tôi phải yêu em! Phải yêu em! Tôi phải yêu em ngay lúc này mới mong em nhanh qua cơn choáng sốc. Lý trí thúc giục tôi như vậy trong khi lòng tôi vẫn rối bời. Những vết cào cấu, vết răng cắn của lũ súc sinh vẫn hằn trên cơ thể em. Em nằm yên, đôi mắt sáng mở to nhìn xoáy vào từng li biểu hiện trên gương mặt của tôi. Nước mắt tôi thon thót nhỏ xuống mặt em, nhập vào nước mắt của em cùng chảy chan hoà. Tôi yêu em gượng nhẹ, mơn man như ngọn gió ve vuốt cánh đồng dập nát sau trận bão. Ban đầu em buông xuôi vô cảm, nhưng rồi những làn sóng rung động từ sâu thẳm trong em đã nhè nhẹ dâng dần. Em đưa cả hai bàn tay sục vào mái tóc bù rối của tôi. Mười đầu ngón tay em run rẩy như mười điện cực truyền qua tôi niềm hạnh phúc đớn đau tê dại… Đêm ấy tôi ôm em ngủ và ngập trong một giấc mơ kỳ lạ: Giữa dòng nước đen ngòm lềnh bềnh rác rưởi và những bộ xương cá trắng rữa, có những bông súng tím cứng cỏi kiêu hãnh ngoi lên toả ra một làn hương thanh khiết...
Mấy hôm sau, Dịu là người chủ động bảo tôi:
“Chúng mình phải đi làm thôi, ở nhà thế này thì chết đói”.
Tôi ngạc nhiên:
“Ơ kìa! Phải đợi ra toà giải quyết xong xuôi vụ kia đã chứ?”.
“Em không ra toà đâu. Em… em... sợ lắm”.
“Em sợ gì nào? Em nói đi! Vì sao em phải sợ?”.
Dịu không trả lời, chỉ một mực lắc đầu. Nhưng nhìn vào đôi mắt lấp lánh những tia hồi quang, tôi đã hiểu. Dịu không muốn ra toà. Chuyện đau lòng này chúng tôi đang giấu kín, chú Cuông và chị em công nhân cùng làng chưa biết. Ra toà... Mọi chuyện vỡ lở... Chúng tôi là người nhà quê… Thôi quên đi. Hãy coi chuyện vừa qua như một cơn ác mộng. Chúng mình còn phải sống, phải vươn lên...
Tôi lại đóng vai một tên lính canh hàng ngày đứng nhìn dòng công nhân trong đồng phục xám xanh lũ lượt chui vào nhà máy. Dịu của tôi ngày càng xanh xao, thân người quắt lại. Tôi bắt em bồi bổ cùng câu nói đùa: Ăn nhiều vào! Người như que củi thế này thì đẻ làm sao? Dịu cười: Chúng mình đã tiết kiệm được khá rồi anh ạ. Tết này chúng mình sẽ về thăm quê. Em sẽ biếu bố mẹ hai bên mỗi nhà một món, còn lại chúng mình sẽ làm đám cưới!
Có cần phải làm đám cưới nữa không, khi chúng tôi đã thuộc về nhau trọn vẹn? Nhưng chúng tôi là con của nông dân, phải tuân theo những phép tắc ông bà để lại. Chúng tôi bàn nhau sẽ làm hai đám cưới. Trước khi đưa nhau về làm một đám cưới ấm cúng giữa quê nhà để họ hàng hai bên công nhận, chúng tôi sẽ tổ chức một đám cưới ở đây để những người đồng hương nhọc nhằn có dịp hưởng một ngày vui. Chúng tôi sẽ nhờ chú Cuông làm chủ hôn. Chú vừa là đại diện quê hương và cũng coi như người đại diện cho cơ quan xí nghiệp, bởi chú là quản đốc phụ trách hơn trăm công nhân là những cô gái làng tôi. Chúng tôi đã in thiếp cưới, đã đặt cỗ nhà hàng, đã chuẩn bị đưa nhau ra phường đăng ký. Chúng tôi đếm ngược từng ngày mong nhanh đến hôm được lồng vào ngón tay nhau chiếc nhẫn cưới thiêng liêng.
Nhưng đám cưới của chúng tôi đã phải đình lại chưa biết đến bao giờ.
Tôi đang đứng gác thì giám đốc Hun Suk cho gọi tôi vào. Phòng điều hành la liệt những màn hình lớn nhỏ. Có một nam công nhân gầy gò bị bắt đứng úp mặt vào tường. Tôi giật thót người bởi nhận ra đó là chú Cuông. Tôi chưa kịp mở lời thì Hun Suk đã hất hàm:
“Nó là thằng ăn cắp! Mày hãy đánh nó cho tao!”.
Tôi chết sững không còn tin vào tai của mình. Tôi đã từng chứng kiến cái Thoan, cái Na bị phạt chạy một trăm vòng quanh nhà ăn đến nỗi ngất xỉu chỉ vì tội mò xuống nhà bếp uống nước trong giờ làm việc. Tôi cũng đã từng nghe chuyện cái Tích, cái Chắt bị đưa vào phòng lột truồng để khám xét vì nghi giấu vải trong người… Những trò nhục mạ ông giám đốc ngoại quốc này áp dụng để trừng phạt “đám công nhân thất học nhà quê” khiến tôi rất xấu hổ nhưng không có cách nào bênh vực. Nhưng đối với chú Cuông, tôi không thể tin chú là người ăn cắp. Người nhà quê hay tọc mạch nhưng nhờ cái tính ấy mà hiểu người trong làng đến từng chân tơ kẽ tóc. Tôi hiểu chú Cuông dẫu có chết đói cũng không thể làm chuyện ấy.
Thấy tôi có ý ngờ vực, giám đốc Hun Suk nhếch mép ngồi vào máy tính và nhấp chuột. Trên màn hình, một bóng nam công nhân lờ mờ với những việc làm cũng hết sức lờ mờ. Ở góc quay cố định của camera tự động, khó mà phân biệt được rõ mặt và hành vi của từng công nhân.
“Nó thông đồng với công nhân ăn cắp của tao hai cuộn vải”.
Lời giải thích như một lời kết tội của Hun Suk khiến tôi chết lặng.
“Đánh đi!”.
Tôi lại giật thót người khi nghe giục. Tôi ngập ngừng bước lại phía chú Cuông.
“Chú!”
Chú Cuông quay mặt lại. Một khuôn mặt khắc khổ nhưng rắn rỏi.
“Chú ăn cắp thật à?”.
Chú Cuông lắc đầu nhẹ nhưng dứt khoát.
“Đánh đi! Mày không đánh tao sẽ đuổi mày!”.
Giọng ngoại quốc nói tiếng Việt lơ lớ của Hun Suk như một tiếng gầm gừ. Chú Cuông nhìn tôi thông cảm:
“Anh cứ đánh đi! Không sao đâu. Chú chịu được mà...”.
Tôi ghé sát tai chú Cuông nói nhỏ:
“Cháu không tin là chú ăn cắp. Việc gì chú phải chịu đòn?”.
Chú Cuông nói nhanh:
“Anh cứ đánh đi! Hun Suk nó chỉ muốn đánh để dằn mặt chú thôi. Nếu chú không nhận, nó doạ sẽ đuổi hết công nhân trong phân xưởng.”.
“Đánh đi!”.
Tiếng thét của Hun Suk khiến tôi choàng tỉnh. Lúc này thì tôi đã hiểu sự tình. Chú Cuông chịu đòn không phải để giữ miếng ăn cho riêng mình, mà cho cả trăm cô gái làng tôi chú thương quý như con. Và tôi, tôi phải đánh chú cũng không vì miếng ăn của riêng tôi.
Tôi chớp mắt nhanh ngầm thay một lời xin lỗi và giơ gậy cao su. Nhát quật làm tung lên một đám bụi vải nơi áo quần chú Cuông, gây lên một tiếng bộp rất to. Tôi đã cố ý đánh sướt theo mông quần, vậy mà tôi vẫn cảm thấy mông mình đau oằn oại. Đánh! Đánh! Đánh! Sau mỗi câu thúc giục của Hun Suk, tôi lại vung tay. Chiếc gậy cao su mỗi lúc một nặng đến nỗi tôi không thể giơ lên nổi.
“Đồ chó đẻ!”
Sau tiếng chửi, Hun Suk nhảy tới giật phắt chiếc gậy vung lên bổ xuống. Những tiếng quật chắc nịch dội vào da thịt chú Cuông, văng ra, xoáy vào tai tôi, buốt nhói. Tôi đứng giương mắt ếch nhìn ông chủ đánh đập người đồng hương mà không biết làm gì. Chú Cuông ban đầu còn nghiến răng chịu trận, sau đau quá không nén được đã bật ra tiếng chửi. Như một con trâu mộng bị ong châm húc trả thù bờ đất, Hun Suk vén tay áo, giật tung cà vạt nghiến răng đập túi bụi. Càng đánh càng say. Càng đánh càng khoái cảm. Chú Cuông đã không đứng vững được rồi. Chú đổ uỵch xuống sàn như một cái xác vô hồn. Hun Suk lúc này đã lên cơn điên dại. Hắn la lên choe choé và vứt gậy. Hắn vừa đấm vừa đạp. Trước mắt hắn bây giờ không phải là một công nhân, mà là một biển người cứng đầu xúi nhau đòi yêu sách. Hắn muốn giày xéo, muốn đập nát tất cả những chống đối. Hắn nhảy lên người chú Cuông dùng cái cơ thể nặng hơn một tạ dận điên cuồng. Tai tôi ù đi khi nghe những tiếng hự đau đớn. Mồ hôi tôi túa đầm đìa và răng tôi nghiến lại. Mắt tôi hoa lên khi nhìn thấy từ miệng chú Cuông ộc ra một thứ cơm phân máu trắng đỏ vàng lẫn lộn. Sự chịu đựng của tôi đã đến đỉnh điểm. Bao nhiêu máu của tôi đã dồn tất cả về lồng ngực. Dòng máu nông dân trong lồng ngực căng bức muốn nổ tung của tôi đòi lên tiếng. Trong khoảnh khắc nhanh bằng môt phần nghìn giây, tôi đã hành động. Tôi là thằng con trai hai bốn tuổi. Ruộng đồng đã cho tôi sức mạnh. Đời lính đã dạy tôi cách tấn công. Bằng một thế võ áp sát, tôi giơ tay trái túm tóc Hun Suk giật mạnh, tay phải gập nhanh thành chiếc cùi chỏ chắc nhọn dộng thẳng vào khuôn mặt đỏ phực vừa mới ngửa ra. Tôi nghe một tiếng rú đau đớn cùng tiếng ngã như vật thịt. Tôi nhào tới ôm xốc chú Cuông chạy ra đường vẫy một chiếc taxi...
Tôi không nhớ mình đã làm những gì. Chỉ khi thấy Dịu cùng những cô gái làng tôi ào tới xôn xao tôi mới xực nhớ mình đang đứng gục đầu trước phòng cấp cứu trong bệnh viện. Người tôi bải hoải và rỗng rễnh. Tôi mừng rỡ khi vị bác sĩ thò đầu ra gọi tôi vào bế chú lên băng ca trở về phòng hồi sức. Tôi luồn tay dưới gáy và chân chú Cuông toan bế lên, nhưng tôi không tài nào nâng nổi. Vị bác sỹ túm cánh tay tôi lên xem. Cặp mắt ông trợn tròn kinh ngạc. Tay anh làm sao thế này? Tôi giơ tay lên xem và gai người khi thấy hai chiếc răng của Hun Suk cắm ngập vào cùi chỏ…
Tôi bã thã trở về nhà trọ nằm co quắp trong cơn sốt run người. Dịu vừa rửa vết thương cho tôi, vừa nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng khẩn cầu:
“Anh trốn đi, em van anh đấy!”.
Không, tôi không việc gì phải trốn. Tôi đang đợi chiếc còng số 8 bập vào tay để được đứng trước một phiên toà nói những điều bức xúc.
“Anh phải trốn ngay đi. Họ sẽ thuê người giết anh mất, anh ơi!”.
Câu nói làm tôi hoang mang suy tính. Tôi không sợ đối diện với pháp luật. Nhưng tôi là con nông dân, tôi sẽ thua luật rừng trong bóng tối.
Dịu đã gấp tất cả quần áo vào ba lô cho tôi và giục:
“Về đi anh! Thành phố không phải là chỗ của chúng mình”.
“Em về cùng anh chứ?”.
“Không, em ở lại. Em ở lại đi làm để nuôi anh. Anh phải làm lại... làm lại từ đầu... Chúng mình còn trẻ mà...
Dịu đẩy tôi ra ga. Tiếng còi tàu cất lên u uất. Tôi mở mắt trân trân nhìn ra cửa sổ. Ánh đèn thành phố xanh đỏ tím vàng nhấp nháy. Những băng rôn quảng cáo giăng giăng tơ nhện, phấp phới ảnh ca sĩ Linh Trường. Những quán bar đèn mờ, giọng ca nhão nhoét…Tất cả đã lùi lại sau lưng tôi theo tiếng bánh sắt lướt trên đường ray trơn tuột.
Tôi đã ra khỏi vòng nguy hiểm. Nhưng sau lưng tôi vẫn còn em và những người con quê tôi đang lao đao giữa phố phường. Tôi rất muốn biết những gì xảy ra sau sự kiện vừa rồi. Tôi lục mớ báo giắt đằng sau ghế trước của những hành khách đi tàu bỏ lại. Hàng loạt bài viết căm phẫn lên án thói bạo hành cùng ảnh chụp chú Cuông mặt mày bầm tím. ảnh giám đốc Hun Suk với bộ mặt lành lặn nói những lời xin lỗi cùng lời hứa không đuổi việc chú Cuông… Tôi đọc hết mấy tờ báo, thấy người ta nhắc nhiều đến vai trò của công đoàn và báo chí. Không một chữ nào đả động đến tôi. Hành động của tôi giống như một trò nghịch dại không ai thèm để ý. Tôi lơ đãng với tay sang một tờ báo cũ. Tôi gặp một tờ báo văn chương với những hàng chữ đen cổ kính. Tôi còn trẻ, còn bàng quan với thế sự nên thường bỏ qua những tờ báo kiểu này. Nhưng giờ đây tôi đang cần được chia sẻ. Mắt tôi trôi miên man theo những dòng chữ trĩu nặng thế thái nhân tình, để rồi vấp vào một câu thơ của một nhà sư có pháp danh Lương Tử Đức:
Gió đồng rửa mặt tha hương Ta về quê chữa vết thương giang hồ...
Hình như câu thơ này viết dành cho chúng tôi? Mà không. Chúng tôi là con nông dân, không thể là những kẻ giang hồ. Nhưng chúng tôi đang tha hương. Tha hương trên chính quê hương để rồi bị trúng những vết thương chí mạng. Vết thương của tôi đang âm ỉ đau thắt nơi ngực trái...
Phần 1
(Trích tập truyện "Vết thương thành thị" - tác giả Đỗ Tiến Thụy, NXB Trẻ ấn hành)
|