Truyện ngắn

Thứ sáu, 23/10/2009, 10:02
 

Người trong núi (2/2)

Đỗ Tiến Thụy

Kíp dẫn đầu một toán trai làng ập đến quán trói nghiến tên Lục mang đi. Những ánh mắt căm hờn ghê tởm cùng những lời rủa xả táp tới tấp vào mặt hắn. Hắn cúi đầu không dám hé răng. Hàng chục năm lên làng buôn bán, hắn đã quá hiểu luật rừng.

Tên Lục bị lột truồng nồng nỗng và trói cứng vào một gốc cây to trong khu rừng mả. Kíp mở ống lồ ô đựng một thứ mắm nặng mùi dội thẳng vào nơi gây ra tai vạ rồi ném cái ống rỗng xuống đất. Xong, tất cả lùi ra một gốc cây ngồi hút thuốc. Chỉ trong vòng vài phút, khu rừng đang im ắng bỗng dậy lên tiếng ong ong. Hàng đàn ruồi lằn to sụ đánh hơi thấy mùi thối khắm đã ầm ầm kéo đến. Chúng nghênh ngang lượn vòng rồi đồng loạt lao vào nơi phát ra cái mùi hấp dẫn. Những con ruồi lằn hung hiểm không đẻ trứng mà trực tiếp đẻ con. Những con giòi li ti phút chốc lớn nhanh như thổi bò lổm ngổm. Rồi những loài côn trùng cánh cứng ở đâu cũng rùng rùng kéo tới. Những cặp răng lưỡi hái điềm nhiên xiến từng mảnh thịt nuốt say sưa. Tên Lục đầu tiên chỉ vặn vẹo toàn thân và rên những tiếng nho nhỏ trong họng. Nhưng rồi hắn đã không kìm nổi nữa. Hắn gồng người như thể muốn bứt tung dây trói. Hắn rú lên những tiếng hãi hùng ai oán: “Đau! Đau quá! Đau quá mẹ ơi!”. Tiếng kêu cứu của hắn chỉ có tiếng ruồi bọ đáp lại mỗi lúc một nhiều. Con nọ gọi con kia. Tiếng vỗ cánh ngày càng dày. Tên Lục kêu rống lên hoảng loạn. Dứt tiếng kêu, hắn lại nghiến răng kèn kẹt. Quai hàm hắn bạnh ra. Mắt hắn trợn lồi ra ngoài, sắp sửa nổ tung. Mồ hôi tuôn tong tỏng từ đầu đến chân. Toàn thân hắn tái nhợt không còn máu. “Cư...cứu! Cứu tô. ô. ôi!”. Ai cứu được hắn bây giờ? Biết thế nên hắn đổi giọng van vỉ: “Chặt tay tôi đi có được không?”. “Ô! Cái nào làm thì phạt cái đó mà. Lệ làng không ai làm trái được đâu!”.

Thời gian nặng nề trôi. Trời rất nhức, không có một gợn gió. Hạ bộ tên Lục mới sưng to quá khổ, giờ đã cụt lủn, giòi bọ chen nhau rơi lả tả xuống nền rừng rồi lại bò ngược lên lổm ngổm. Hắn đã không còn sức để kêu rên. Đầu hắn gục xuống ngực, toàn thân rảy tê tê. Đúng lúc ấy thì con dao đi rừng sáng loáng vung lên cắt phăng dây trói. Cái hình nhân không còn hồn vía đổ uỵch xuống nền rừng. “Đi đi!”. Kíp nhìn tên Lục giục giã. Hắn bừng tỉnh ngơ ngác nhìn xung quanh một hồi rồi đưa cả hai tay ôm vùng háng cụt ngửa mặt nhìn vòm rừng rống lên thê thiết. Và hắn bước đi. Hắn bước những bước khạng nang vẹo xiêu xuống suối. Hắn im lìm ngâm mình trong nước. Lâu, lâu lắm, không biết trong khoảng thời gian ngưng đọng ấy tên Lục nghĩ gì mà bàn tay đang bấu vào gờ đá của hắn bất ngờ lơi ra. Hắn mặc cho thân thể tàn phế của mình trôi theo dòng nước xiết, nhanh đến nỗi những trai làng cuống quít đuổi theo nhưng chỉ thấy đầu tên Lục nhỏ dần, nhỏ dần, rồi mất hút vào vô vàn mỏm đá lô nhô trong lòng suối…

- Pá đưa con đi đâu?

Ra đến cửa rừng thì thằng Lưk đã cất tiếng hỏi. Kíp ậm ờ tìm cách vòng vo:

- ờ ờ… Đến nhà chú…

Nghe thế thằng Lưk lại im. Từ ngày nó lớn, có biết bao nhiêu người Kinh lên làng ở nhà nó và tự xưng là chú. Nó đang cố nghĩ xem pá sẽ đưa nó đến nhà chú nào. Còn Kíp vẫn cho xe lăn đều đều trên đường nhựa mà và suy nghĩ mông lung. Mình sẽ nói những gì đây? Tối qua Phương đã dặn kỹ rồi, cả viết thư nữa. Vậy mà Kíp quên. Kíp định dừng xe lấy thư đưa cho thằng Lưk đọc giùm. Nhưng thế thì lộ hết.

Đã qua nông trường cà phê Đăk Tim, chỉ còn cách thị xã mười cây số. Tự dưng Kíp không muốn đi nữa. Hai chân kíp như có hai hòn đá tảng cột vào. Thằng Lưk tưởng Kíp mệt nên đòi giành tay lái. Kíp bảo không được. Thằng Lưk vẫn đạp xe lao vù vù trên những dốc đường rừng đi học. Nhưng đường phố đâu phải đường rừng. Kíp đã nhiều lần xuống phố, vậy mà mỗi khi có một chiếc ôtô phóng qua Kíp đã cuống thốn trong lòng, tay lái đâm loạng choạng. Huống hồ thằng Lưk... Kíp dừng xe vệ đường ngồi phệt xuống cỏ. Thằng Lưk thấy pá nhìn mình là lạ thì sợ sệt kéo áo Kíp:

- Pá!

Kíp vội vàng quay đi giấu một giọt nước mắt bất chợt rỏn ra. Ôi thằng Lưk… Mới đó mà đã mười sáu năm rồi.

Ngày ấy, khi Kíp từ rừng mả trở về thì thấy Phương ngồi bất động bên gói đồ chằng buộc kỹ. Phương đã dứt quyết bỏ về nhưng ngặt nỗi xe không có. Mấy tháng đợi chờ Phương khóc ngất lên ngất xuống khi biết đã mang thai. Phương đã lén nhai lá zam dùng ruốc cá hòng trục cái thai đến nỗi say nôn ròng rã một ngày. Phương đã nhảy từ sàn nhà xuống đất nhiều lần nhưng sự sống trong người Phương vẫn níu chằng dai dẳng. Kíp lo sợ bám sát từng bước đi của Phương. Kíp ngăn không cho Phương ra suối. Kíp băng rừng lên đồn biên phòng xin được một chiếc thùng phi cõng về đựng nước cho Phương dùng. Nhưng chiếc thùng phi đó đã khiến Kíp suýt phải ân hận suốt đời. Phương đã cúi gập người đằn bụng vào cạnh thùng phi toan giết chết cái thai tám tháng. Khi nghe từ nhà Phương một tiếng động đánh ùm, Kíp vội vã chạy đến thì đã thấy Phương lao cắm đầu vào phi nước, hai chân chòi đạp trên không. Kíp đã khóc ồ ồ như thác xối khi Phương nằm chết thiếp như một cái xác giữa xôn xao lo lắng của dân làng. Và thằng Lưk, cái mầm oan trái ấy đã ra đời ngay đêm ấy bất chấp những chối bỏ…

Kíp giở thuốc rê ra vấn. Kíp nhìn thằng con qua làn khói xanh mờ mịt. Ngày xưa, Kíp đã bế cái thân hình tí teo nhớt nhát của nó trên đôi tay run rẩy đứng phân vân bên bờ suối Yagrai. Người làng Sập có tục tắm cho đứa trẻ mới lọt lòng bằng nước suối. Dòng suối chảy ra từ rừng thiêng núi hiểm quanh năm mát lạnh. Đấy là thử thách đầu đời, nếu vượt qua nó sẽ như thân cây cứng cáp vượt mọi nắng lửa giông rừng. Kíp đã mấy lần hạ thằng Lưk xuống nhưng vừa chạm mặt nước lại vội nâng lên. Nó sinh thiếu ngày, tiếng khóc mỏng hơn tiếng mối. Nhúng xuống nước nó chết là cái chắc. Ôi, nếu nó là con Kíp đẻ ra thì Kíp không ngần ngại. Đằng này… Dân làng sẽ hiểu sai về Kíp. Như thế Kíp làm sao sống nổi? Kíp không tắm cho nó nữa, mà bế về lấy khố quấn tròn. Suốt một ngày một đêm nó không khóc không cựa. Kíp tưởng nó chết nên vội vã giở khố ra thì ôi cha, lớp da mỏng như màng nhầy dính bết vào khố khiến nó bị lột một mảng lưng đỏ hỏn. Nó đau đớn khóc ré lên một tiếng khiến Kíp vừa mừng vừa sợ. Sau tiếng khóc ấy thì nó đòi ăn. Nhưng Phương đã ngoảnh mặt không cho con bú khiến thằng Lưk luôn thoi thóp. Kíp lại băng rừng lên đồn biên phòng xin sữa về pha nước cơm cho nó uống…

Dần dần mọi việc cũng qua. Phương đã nguôi ngoai nhưng không thể sinh cho Kíp đứa con nào nữa. Nhưng Kíp không cần. Kíp đã có thằng Lưk rồi. Thằng Lưk của Kíp rất ngoan, học rất giỏi. Nó đã học hết những chữ có ở trường mẹ nó. Nó muốn học lên cao, cao nữa. Nhìn thằng Lưk bó gối nhìn về xuôi, Kíp thương con đứt ruột. Kíp muốn cho con về thị xã học, nhưng lại sợ không có ai chăm sóc. Chỉ có một chỗ Kíp có thể gửi con. Gửi vào chỗ đó, thằng Lưk sẽ được sung sướng, nhưng bụng Kíp lại không yên...

- Đi thôi pá?

Thằng Lưk xăm xăm dắt xe. Kíp giằng lại tay lái và nhảy lên. Hai cha con lại lắc lư đèo nhau trên con đường xuôi phố thị. Nắng đã ngả qua đầu. Đường nhựa bốc hơi ngần ngật. Con cá treo trên ghi đông vảy đã khô cong. Miếng thịt heo rừng đã ngả màu tái xám. Kíp như người sắp đánh mất một vật quí nên đâm hấp tấp. Nhưng Kíp lại tự bảo mình, mất thế nào được. Hôm trước Phương đã nói rằng, dù đi đâu thì thằng Lưk vẫn là con Kíp. Kíp cũng nghĩ thế nhưng vẫn lo. Trẻ con làng Sập từ xưa không mấy ai làm giấy khai sinh. Nhưng Kíp phải làm. Kíp đạp xe lên tận uỷ ban làm giấy khai sinh cho thằng Lưk đòi ghi rõ tên cha là AKíp. Khi cái dấu tròn xoe đỏ như một bông hoa pơlang nở tươi trên giấy, Kíp thấy vững bụng hẳn. Cái dấu này có quyền ghê lắm. Cũng nhờ một cái dấu như thế mà Kíp được vay cả một đống tiền ngân hàng về làm vốn cơ mà!

Thằng Lưk mải ngơ ngác với phố phường nên không để tâm Kíp nghĩ gì. Mãi đến khi chiếc xe dừng trước ngôi nhà hai tầng nó mới giật mình nhảy xuống. Kíp không ấn chuông mà nắm lấy cánh cổng sắt giật mạnh. Tiếng chó xồ ra khiến thằng Lưk rúm người.

Mới nhìn thấy Kíp, chủ nhà đã giật thót. Nhưng nhìn mấy thứ quà rừng thân thiện, gã bình tĩnh lại ngay.

- Tao mang thằng Lưk về cho mày!

Gã chủ nhà há hốc mồm ra một lát mới lập bập hỏi lại:

- Thật… không?

- Thật!

Cho dù Kíp đã trả lời chắc nịch nhưng gã chủ nhà chưa dám tin. Ngày xưa hắn định nhờ dòng suối Yagrai để kết liễu đời mình, nhưng khổ là hắn lại biết bơi nên không tài nào chìm được. Hắn nghĩ trời bắt hắn phải sống hết cuộc đời tàn nên hắn dạt về thị xã kiếm sống với cái tên Lục cụt. Không vợ không con, dẫu kiếm được nhiều tiền nhưng hắn thấy cuộc sống là vô nghĩa. Năm ngoái hắn đã đánh liều lên làng Sập xin lại thằng Lưk, nhưng cả Phương và Kíp đã cương quyết lắc đầu. Thế mà thằng Lưk đang đứng trước mặt hắn đây. Hắn nhìn con chằng chằng mà không dám gọi. Thằng Lưk đã nhận ra người từng lên nhà nó một lần nên lí nhí “chào chú” khiến Lục cụt lúng túng không biết đáp lại thế nào.

- Tao mang thằng Lưk về cho mày!

Vẫn chỉ một câu ấy, Kíp nói đi nói lại với Lục cho tới xế chiều. Thế nên Lục cụt càng không dám tin. Mãi đến khi Kíp lần túi lấy ra bức thư của Phương thì hắn mới hiểu sự tình.

Anh Lục! Vợ chồng tôi đã suy nghĩ rất lung rồi mới quyết định gửi thằng Lưk cho anh. Tôi bỏ qua chuyện ngày xưa chỉ vì tương lai của con...

Lục cụt bất ngờ sụp xuống chắp tay lạy Kíp:

- Tôi đội ơn anh!

Kíp hốt hoảng kéo tay Lục ra một quãng xa mới ghé sát mặt Lục nói gằn:

- Mày không được để thằng Lưk biết chuyện. Ai làm thì phạt người đó. Trẻ con không có tội!

Lục cụt gật đầu lia lịa. Còn Kíp, khi đã nói ra được một câu khó khăn, Kíp thấy nhẹ cả người. Kíp giở trong gùi lấy ra một cọc tiền vuông chằn chặn đưa Lục cụt. Hắn ấn trả món tiền ấy lại nhưng Kíp đã trợn mắt nói to như quát:

- Tao mới bán hai con bò, nhiều tiền lắm!

Rồi Kíp quay sang dặn dò thằng Lưk bằng tiếng R. Con phải nghe lời chú, cố mà học cho giỏi. Đàn ông mà không biết chữ như pá đây thì khổ lắm. Mỗi tháng pá sẽ xuống thăm một lần và mang tiền cho con ăn học.

Thằng Lưk đăm đăm nhìn Kíp, một lát đã thấy mắt hai cha con tràn những nước. Kíp vội vàng dắt xe đạp chạy ra đường trước cái níu của thằng Lưk:

- Pá!

Kíp không dám quay đầu lại, chạy một quãng xa mới lật đật lên xe. Đầu Kíp u i như có một bầy ong vỗ cánh. Một câu hỏi cứ trở đi trở lại trong đầu: Lỡ khi học xong thằng Lưk không về làng Sập với mình thì sao? Đã mấy lần Kíp toan quay xe lại bắt thằng Lưk về. Nhưng rồi Kíp nghĩ, mình đã nuôi và thương nó như thế, chả lẽ nó lại bỏ mình? Con thú cho ăn rồi thả vào rừng nó còn biết đường về với người kia mà? Thế là Kíp yên tâm nhấn bàn đạp gò lưng vượt dốc. Nắng chiều đỏ suộm dốc núi quanh co. Bóng Kíp mờ dần vào màu rừng cao su xanh thẫm.

Tháng 6/2006

(Trích tập truyện "Vết thương thành thị" - tác giả Đỗ Tiến Thụy, NXB Trẻ ấn hành)

Các bài khác:
 

Chụp ảnh với gấu

'Pokemon'

Ngày Tết

Thứ sáu 13

Ciao

Đổi

Tiếng nhạc phát ra từ ngôi nhà

Giáng sinh của nàng Rose

Bến Hồi Ngạn

Trăng đêm

A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z