Truyện ngắn

Thứ năm, 16/06/2005, 09:45
 

Tình yêu

Trương Ái Linh

eVăn: Trương Ái Linh (1920-1995) là một kỳ nữ trên văn đàn Trung Quốc cận đại, trải qua rất nhiều thăng trầm trong cả đời sống lẫn văn nghiệp. Trong gần mười năm trở lại đây, Trương lại trở thành một hiện tượng trong đời sống nghiên cứu văn học Trung Quốc. Các tiểu thuyết của Trương cũng như chính cuộc đời bà liên tục được chuyển thể thành phim truyện, kịch nói, phim truyền hình, tạo nên một cơn sốt Trương Ái Linh ở cả Trung Quốc, Hong Kong và Đài Loan. Nhà phê bình văn học Hạ Chí Thanh trong cuốn “Lịch sử tiểu thuyết Trung Quốc đương đại” đánh giá Trương là “một trong những tác gia vĩ đại nhất của lịch sử văn học Trung Quốc”. Một tạp chí nghiên cứu văn học tại Hong Kong xếp Trương vào một trong số năm nhà văn có ảnh hưởng nhất trong đời sống văn học Trung Quốc thế kỷ 20, bên cạnh những tên tuổi như Lỗ Tấn, Mao Thuẫn, Thẩm Tùng Văn...

Trương bắt đầu viết và được đăng trên một số tạp chí cũng như tập san của trường từ năm 1936 khi còn học trung học tại Hong Kong, nhưng phải đến năm 1942 khi một loạt truyện ngắn, tản văn và tiểu thuyết của Trương được đăng liên tục trên một số tạp chí lớn ở Thượng Hải, Trương mới thực sự trở thành một hiện tượng trong đời sống văn học. Năm 1952, Trương di cư sang Hong Kong. Ba năm sau, bà chuyển sang định cư ở Mỹ, từ đó sống một cuộc đời ẩn dật, lẩn tránh báo giới và từ chối mọi lời đề nghị phỏng vấn của các đài truyền hình. Các tác phẩm của Trương thời kỳ này chủ yếu viết bằng tiếng Anh và đăng trên một số tạp chí văn học tại Mỹ và Hong Kong.

Ngày 8/9/1995, người ta phát hiện ra bà đã chết trước đó vài ngày tại một căn phòng chung cư cũ kỹ.

Truyện ngắn mini “Tình yêu” rút từ tập tản văn Lưu ngôn, xuất bản năm 1944 tại Thượng Hải.

Thật là như thế.

Có một cô gái con nhà khá giả ở một thôn trang nọ, cô đẹp, có rất nhiều người đến mai mối, nhưng chưa có đám nào thành công. Năm đó cô chỉ cỡ chừng muời lăm, mười sáu, vào một buổi tối mùa xuân, cô đứng trước cổng sau nhà, tay vịn cành hoa đào. Cô nhớ chiếc áo cô mặc là một chiếc áo màu ánh trăng. Chàng thanh niên sống ở ngôi nhà đối diện và cô đã gặp nhau vài lần, nhưng chưa từng chào hỏi nhau. Chàng trai đi về phía cô, cách không xa mấy thì đứng lại, khẽ khàng hỏi một câu: “Ồ, bạn cũng ở đây à?”. Cô không nói gì, chàng trai cũng không nói thêm gì nữa, đứng thêm một lúc, rồi ai đi đường nấy.

Chỉ có thế thôi.

Sau đó cô gái ấy bị một người họ hàng lừa đi, đem bán ở một huyện xa làm thiếp, rồi lại bị mua đi bán lại vài lần, trải qua vô số thăng trầm, khi già rồi vẫn nhớ câu chuyện ngày xưa ấy, thường hay nhắc lại, trong buổi tối mùa xuân ấy, dưới cây hoa đào trước cổng sau nhà, chàng thanh niên ấy.

Gặp người mà bạn đã gặp trong ngàn vạn người xa lạ, trong ngàn vạn năm, trong vô biên và hoang lạnh thời gian, không sớm một bước, cũng không muộn một bước, mà vừa kịp lúc, rồi cũng chẳng có lời nào khác để nói, chỉ khẽ khàng hỏi một câu: “Ồ, bạn cũng ở đây à?”.

Trần Trúc Ly dịch

Các bài khác:
 

Chụp ảnh với gấu

'Pokemon'

Ngày Tết

Thứ sáu 13

Ciao

Đổi

Tiếng nhạc phát ra từ ngôi nhà

Giáng sinh của nàng Rose

Bến Hồi Ngạn

Trăng đêm

A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z