|
Chối bỏ tình yêu
Nguyễn Văn Tao
tôi lớn lên ngu ngơ thuộc con đường làng bờ tre và cây sung phủ phục trong đầu tôi chưa một chút khái niệm tình yêu bỗng dưng anh va chạm tôi nhận biết hay quán tính lơ mơ mọi nhẽ
anh phong tỏa không lôi cuốn mơ màng nhưng mang sức nặng phi thường buộc tôi phải đối mặt với tất cả lên gân thử sức hẹn hò làm quen dẫu tôi biết tình yêu không phải của riêng ai càng không phải của anh vùng miền khác biệt nên tôi yêu tình yêu tôi thích nên tôi yêu tình yêu riêng tư nhất tôi chối bỏ mê hoặc giáo điều
anh tự nhiên anh hết lòng nhưng không lắng đọng yêu để mà yêu yêu theo nguyên tắc yêu theo xếp đặt tôi cười mặt hớt lòng chối bỏ không biết nghe xung quanh thơn thớt quyết liệt yêu
khi chối bỏ tình yêu thì anh không để tôi yên anh đay nghiến nhìn tôi xa lạ dẫu tôi với anh cùng xứ sở cùng một chùm khế ngọt anh nỡ vắt nước để qủa khô trong mắt anh tôi không còn nữa tôi khật khờ gom nhặt niềm vui bởi vì tôi không đặt tình yêu vào anh như anh mong muốn
tình yêu đối với anh lạ lắm nó vượt ra ngoài trái tim nó lăn vào lòng người săn tìm xúi rục lăn vào tôi thì tôi trơ như đất và bất chợt nhận ra bước anh đi nghe tiếng thầm thì của anh vô cảm nhịp không và một thoáng bẽ bàng
anh căm ghét tôi chối bỏ tình yêu anh là người ban phát nên đau lắm anh bảo tôi là khùng là ngất và là gì nữa không thức thời đứng trước một dáng vóc khi tôi thấy đường nét của anh tựa bức tranh ông trạng ứng xử với sứ giả ngoại quốc anh cứ cho là khỏe là nhất không nghĩ vẻ đàng hoàng của bầu bạn xung quanh
anh có phù phép tăng thêm phần hoành tráng thì tôi cũng chối bỏ yêu anh ở cuộc đời này
|