|
Đêm hoa sấu (chùm thơ)
Đinh Vũ Hoàng Nguyên
Đêm hoa sấu
Em xòe ô từ cơn mưa tháng ba vào đêm hoa sấu Chùm chùm chong chóng hoa bay…
Anh chẳng biết vì đâu lại gọi là hoa sấu Em trêu anh nên cố viết nhầm tên!
Hoa dính tóc em như hạt nắng hư mải chơi về muộn ngủ hiền trong đêm. Hoa đậu trán em Nụ hôn trao từ tuổi thơ anh đấy! Khép vành ô đôi má bung mây.
Có làn hương nào lạ thế không em? Thoảng bên ta… Mà thơm sâu… miền mất ngủ Anh đã quên đếm tuổi mình theo mùa quả rụng gốc sấu cũ thôi già, hoa chong chóng thôi xoay!
Em ơi, ngồi lại đây! Bến xe điện xưa - anh vẫn quen gọi là Ga Hoa sấu Hai mươi năm trôi… Tiếng chuông rụng thành rêu trong kẽ ngói. Những bóng người bước vội Đâu kịp nhìn hoa bay… Rồi ai sẽ ôn câu chuyện hôm nay?! Thành phố cấm rồi, gánh hàng rong đã vắng Lối quen xao xác trắng Vụn tiếng rao còn thắc thỏm giữa tâm hoa.
Những khoảng rỗng trong đời khi bất chợt nhận ra Nghe vô thanh nhói lòng len lỏi Vừa nhủ: lãng quên đâu hẳn là tội lỗi! Bỗng gặp mảnh hồn hoa cũ rây mưa.
Trong tranh anh sắc phố tươi hơn Trên mái mái xưa mầu thêm thẫm lại Những bông sấu li ti đơm nhầm bao chấm lặng (…) Câu chuyện kể em nghe… ngắt đoạn… bỗng thêm dài!
Nơi vòm xanh he hé ánh mai Mi em đan vào hoa trong vắt Anh chợt gặp Chú bé thuở nào thập thò sau gốc sấu Ai nhỉ?... trốn tìm trong đáy mắt em.
Có một dòng sông
Bãi bồi xanh mướt ngô non là khuôn mặt em Nổi giữa dòng sông tóc Bãi bồi ngủ trong lòng anh Dòng sông tóc em cũng đổ về lòng anh dịu dàng cửa biển Em ngủ cho ngoan… à ơi… ngoan giấc Bãi ngô non có vầng trăng mọc Em thức… à ơi… cơn mơ em đọng Cửa biển lòng anh vẫn rợi bóng trăng.
Gió đã đẫm bao ngày trời động Những chân đá đứt lìa giữa sóng Cơn giông xa xô xác xác tầu Anh về náu tóc em hiền hậu Khi sóng lặng là khi có thể nhìn sâu.
Biển quá lặng… hôm em cài hoa trắng
Hôm ấy,… dòng sông hôm ấy sang sông…
|