|
Giã từ bên dòng sông (chùm thơ)
Phạm Thái Hòa
Giã từ bên dòng sông
Tôi đã kịp thả xuống dòng sông Ngọn đèn chở mấy lời hò hẹn cũ Lênh đênh nhé mối tình lữ thứ Tôi kịp về chén rượu níu cơn say
Diễm Thi ơi, trăng nước ấy, sông này Đêm sóc vọng nhắc lòng nhau chút vậy Hớp ngụm sương lạnh mùa trong tiếc nuối Xa cách rồi… Xa lại biết khi mô
Nón cũng nghiêng - năm tháng có trật trờ Sông cứ chảy - trôi về đâu ký ức Thôi gửi lại nơi này ánh mắt Một mai về tôi gỡ lại rong rêu
Một buổi sớm
Anh dậy sớm dù lòng nơm nớp lạnh Giấc mơ còn giữ lại chút bâng khuâng Ngoài kia mưa, tiếng buồn gieo thầm lặng Có lẽ lối đi đầy lá me vàng?
Con chim nhỏ sáng nay không về hót Đôi cánh mềm bận bịu suốt ngày mưa? Mấy bông lài hương thơm giờ sũng ướt Thẹn thùng lay trong tay gió mơn đùa
Không một dấu hài xôn xao trước ngõ Cho lòng anh được hớn hở giật mình Khói thuốc ngại mưa dùng dằng bên cửa Chén trà khuya còn để lại lạnh tanh
Trời vẫn mưa thế mấy hôm rồi u uất Mưa như dỗi hờn trách cứ chi ai Anh dậy sớm đợi điều chi - chẳng biết Mà nghe lòng trống vắng, ngậm ngùi…
Lời ru sau bão
Hãy ngủ đi cơn mơ của anh Thế gian đã qua mùa bão giông Sẽ không còn lời ru nhức nhối Cánh đồng hoang đã cựa mình rồi
Ôi! Bàn chân còn sưng tấy Chiếc gai của nụ hôn đầu Em mệt rồi chăng nhịp tim như tiếng nấc Ôm em vào lòng thân nhiệt ấm anh trao
Giữa đêm mịt mùng có ngọn lửa anh nhen Chỉ le lói thôi - nhưng đấy là niềm tin trở lại Như ngọn cỏ nhú lên từ đất cháy Một màu xanh biêng biếc hẹn hò
Hãy ngủ đi cơn mơ của anh Cho mùa sau con chim nhỏ về xây tổ mới Cho tiếng hót của một ngày nắng đẹp Lượn êm trên hương lúa nồng nàn
Và đóa hoa trên ngực em lại nở Căng lên hương sữa ngọt lành Và đôi cánh tay như mầm cây đầy sức sống Khao khát mặt trời khao khát vòm xanh
|