|
Thôi... đừng (chùm thơ)
Vũ Ngọc Hạnh Dung
Thôi... đừng
Xin anh, anh đừng nhắc Về câu chuyện ngày xưa Gió đã thôi viết nhạc Em đã thôi tìm mưa
Những hẹn hò dĩ vãng Khép lại cùng trang thơ Kỷ niệm buồn như lá Rụng đầy trong cơn mơ Anh như miền trời lạ Em có đâu bao giờ?
Thì thôi đừng gặp lại Để nhức nhối đêm dài Đừng xa xăm khói thuốc Để buồn giọt sương mai
Anh hãy cứ là anh Như bao ngày anh sống Mạnh mẽ như sóng tràn Lắng sâu như biển rộng
Em là viên cuội nhỏ Lăn ngang giữa cuộc đời Anh đi - đừng nhìn lại Và em, chúc anh vui!
Hà Nội mùa này
Tháng chín qua rồi, hoa sữa vẫn chưa về Mùa bỗng hoang mang trước cây bàng đỏ lá Đôi khi phố quen tự thấy mình xa lạ Gió ngơ ngác tìm trong ký ức một mùi hương...
Hà Nội mùa này... thêm chút ẩm ương Tiếng dương cầm vẫn rộng dài trong những đêm trở gió Hồ Tây dịu dàng như một câu thơ cổ Người bên người - nắm chặt - tay trong tay
Có một mùa mà lòng người rất dễ say Lắng nghe bản giao hưởng của cuộc đời rằng Yêu thương là điều không quá khó Ừ thì cứ tin, Cứ vui, Và nâng niu những hạt mầm rất nhỏ Để tháng 10 về ... khe khẽ ... trong veo
Đi tìm
Em đi tìm anh Trong một chiều hoang hoải gió Và bắt gặp chính em ở đó
Lơ đãng như mây trời Mỏng như một vạt nắng rơi Nhưng cũng đủ nồng nàn để nhuộm hoàng hôn đỏ bừng lên trong khoảnh khắc
Em lại đi tìm anh khi ngày vừa tắt Anh - người đàn ông của đêm
Rồi cũng chỉ thấy mình em Ngồi gắn những vì sao lên nền tối Đem ánh trăng vàng trải trên khắp lối Chắc là... Có lẽ... Nếu...
Anh về!
Nhưng có khi nào Em mỏi mệt giữa bộn bề Em lạc em Em thành xa lạ Và hốt hoảng, em tìm em vội vã Biết đâu chừng Lại gặp được chính anh...?
|