|
Đốt lá (chùm thơ)
Đinh Vũ Hoàng Nguyên
Đốt lá
- Em chải tóc đi níu lời sao được mãi!... Phút chia lòng rụng giữa… vàng phai… Trong mắt ai, em đi, em bỏ lại Áo đang hồng hôm ấy bỗng hồng phai…
Ta tìm hồng phai trong những vàng phai Lá đổ mãi miền em xa ngái Màu áo thắm như lửa còn khắc khoải Vun lá vàng ta đốt ngọn hồng phai.
Cơn mưa pha mầu
Có một cơn mưa pha mầu lạ lắm Cơn mưa đêm… rơi trong mùa thu…
Em vén tóc qua mưa Vầng trăng lam trên trán Em đong mưa trong mắt Ta đong em trong mưa
Cơn mưa rơi trong mùa thu Cơn mưa vàng thâm mưa lá Ta đâu có trên đoàn thuyền em thả Đang giong buồm hướng tuổi thơ hoa
Áo em dính vào cơn mưa Áo trắng quá mưa thì nghịch ngợm Má em ửng hồng tia nắng chớm Ta biết lỗi rồi! Thôi bỏ mắt trong mưa
Đêm lạnh se Em chợt bế cánh sẻ gầy trú lạc Đốm môi cố cháy xua cơn ngơ ngác Ta bỗng gặp một mầu chưa biết gọi bằng tên
Tia chớp xanh dấu hút tiếng sấm rền Mắt em bâng khuâng thoảng mầu lục bảo Nơi nguồn sáng, em ơi, là giông bão Thu dịu hiền đâu hẳn đã bình yên!
Ta ủ lại tay em Để ngầm trao một nốt mưa mầu tím Em ơi!... em nhớ… Mưa tạnh rồi! Em nhé… đừng buông!
Có một cơn mưa pha mầu lạ lắm Cơn mưa trong veo, mưa đêm mùa thu…
|