|
Lối cũ (chùm thơ)
Bùi Quang Khải
Lối cũ
Lối cũ đi qua Lối cũ tìm về Hoang lạnh nặng nề với heo mây
Lối cũ chiều hanh Lẻ bóng mầu mây Sương giá buốt vòm trời hoang lững thững - Một lối cũ đi qua không về thêm nỗi nhớ Người bỏ người đi vỡ mấy thu rồi?
Em! Rót đêm đầy cốc Đổ vào đời Năm tháng chẳng thành tên Vầng trăng xanh hẹn hò quá vãng Tiếc gì ? Lối cũ-không em. Linh hồn
Cái chớp mắt của số phận tan chảy những gam màu cứu cánh giấc mơ.
Chàng hoạ sĩ có cái nhìn bất diệt hoang tưởng vùi sâu cảm xúc đường nét hò hẹn cháy những cánh rừng rưng rứt những đường cong của quá khứ ám ảnh từng xentimet linh hồn quăng ngòi bút... ... gục đầu lo âu trên bờ vực của lòng đam mê hình khối nhàu nát ... khoảnh khắc vùi chôn dáng hình khắc khoải linh hồn vỡ nhòa trên gối vẽ thẫn thờ bầu trời đêm sụp đổ...
Người thiếu nữ không mảnh đời che thân khuôn mặt lạnh lùng mạnh máu rối bời ý nghĩ căng nguồn hi vọng đôi mắt đăm đăm chớp giật cái buồn sâu thẳm Dâng cơ thể đường gân giá rét lồi lõm nỗi đau lạc lõng sợi ưu phiền tức tưởi giọt lệ linh hồn ... Cái chết không đến gần lật đổ những toà tháp kiêu hãnh đôi tay rã - lạnh toà tháp đam mê nổ vùi nghẹn đắng ...
Chàng hoạ sĩ kéo rèm buổi sớm xa xăm những áng mây mầu hồng vội vã gấp gáp cái chớp mắt ngọt ngào bên ô cửa.
|