|
Gió giang hồ (chùm thơ)
Đoàn Thị Cảnh
Gió giang hồ
Đêm đêm nghe gió giang hồ gọi Hoang hoải nhắc mình chuyện năm xưa Tôi khoác áo hoa đi đi mãi Phố xanh đồng núi nhớ trăng thừa
Tôi nhớ con chấu xanh dại dột Nhớ chuồn chuồn cánh bạc thẩn thơ bay Chim sẻ nhỏ điệu tang-gô sân vắng Nhớ bò trâu lúc lắc theo bầy.
Nhớ đồng chiều miên man cuống rạ Nhớ đồi sim Nhớ em răng tím mắt huyền Thiên thiên vạn vạn gió nghiêng vào chiều
Ngày mai tôi khoác áo xanh đi đi mãi tìm gió giang hồ lạ tìm cho đến gió thành quen quen quá
Tìm về quê cũ xa xôi Nào hay quê đã quên người năm xưa
Mưa lạ
Chiều nay mưa lạ Lướt qua tôi Ướt lòng chuyện ngày mưa xa lắm Tí tách nỗi niềm trên kẽ lá Êm êm là chuyện của ngày Và đêm.
Giấc mơ hoang
Giấc mơ tôi đi rong ngoài bụi chuối Hái từng quả xanh Quả chín Cây dủ dẻ hoa vàng thơm thơm bên bờ suối Cài vào cửa sổ hồn tôi.
Có bụi tre gai góc mọc đầy Cào xướt tôi hai mươi năm chưa khỏi Tre vướng áo một chiều nọ Đến giờ gỡ mãi không ra.
Có cánh đồng thơm thơm chân rạ Lúa gọi mùa xao xác lá ai gieo hạt lạ để giờ mọc cội trong tim.
Giấc mơ tôi cứ mãi đi tìm Mắt sâu giếng nước lặng im bên đàng
Chim sẻ nhỏ cắp mùa vào mái ngói rêu xanh lối mỏng dịu dàng. Giấc mơ hoang! Giấc mơ hoang! Rêu tàn, ngói vỡ, trăng điên Giấc mơ chắp cánh nghiêng nghiêng về trời.
|