|
Ở cuối cơn mơ (chùm thơ)
Nguyễn Quang Hưng
Ở cuối cơn mơ
Ngủ say cởi áo nằm bên Giấc tròn áo động thành tiên giáng trần Ru hời ru giấc tần ngần Ai rủ ai giữa xa gần mây đưa?
Nâu sồng mạng nắng vá mưa Nghèo ơi cái khoảng thiếu thừa của đêm!
Ngủ đi trải áo nằm bên Cho bóng đến mặc làm duyên với tình Ngủ mê ú ớ ghẹo mình Mồ hôi trộm giữa rập rình đêm vây
Đôi bờ trinh nữ phủ đầy Trăng bơi rón rén sương bay ngập ngừng Ai ơi yếm áo nửa chừng! Sớm mai cắt lúa rang vừng cho nhau Ai ơi trầu cuốn ngọn cau! Chiều mai buộc nẻo dây gầu làm đôi
Tỉnh ra áo mặc lên rồi Tiên trời, bóng, với người ngồi chung quanh Mắt nhìn chớp thoáng mong manh Ngoài sân mưa đổ ngọt lành áo tơi
7/8/2001
Đồng cảm
“Trên trời có đám mây xanh Có con ngựa bạch chạy quanh gầm trời Đôi ta muốn lấy nhau chơi...”
Ngựa bạch! Ngựa bạch về ngang núi Anh đón nàng đi dệt áo xiêm Trăng trời trăng bể vàng bất tận Khuyết khuyết tròn tròn thêm một lần
Bập bênh mỏm khuyết ngó cần Tròn lên trong cái khuyết dần của trăng Mở trời mở đất hoa đăng Trao nhau mùa hội mở bằng đa đoan
Vó nhịp vó đứt cung đàn Gió bấc xoáy tràn xuân muộn Giấc say nổi nênh Ngày trôi cuồn cuộn Lũ sớm hạn tối Đầy vơi xưa sau...
Bay lên bát ngát nhiệm màu Cho nhau bói nụ ban đầu của xuân Bịt bùng đến tuổi bần thần Hứng hộ cơn mưa hoang lạnh Trở qua tháng năm ngại ngần Thấm dầm những duyên thiệt phận Dương gian! Dương gian! - Nước mắt võ vàng Âm u, âm u - Trăng đen trăng bạc
Rủ nhau đi góp nhỡ nhàng Xa nhau thì để mơ màng làm tin Tự dưng nhớ, tự dưng quên Mang theo mà trả mà đền hộ nhau
28/8/2001
Tiếng gió đêm một cửa chùa
Đêm về nằm đáy sinh phần Nghe gió xì xào tên mình trên mặt bia lạnh Xa kia, triền sông vỗ cánh...
Vườn vẫn non lối cỏ Mơn mởn mà đợi kinh đêm thoảng thơm khói hương Nghiêng đầu nhớ ni cô đưa từng vệt chổi Trở mình bóng tối quét chùa...
Lá đa còn rơi như ngàn xưa Đợi hoá thân đàn trâu nhỏ Kéo trên bàn tay luống cày mờ ảo Mịt mù hiện bóng cuộc đời?
Còn nắng trưa nồng nàn rơm phơi Ngai ngái chiều nghiêng mật vàng nụ vối Trong vuông chữ vương chòm râu trắng Ông đồ hẹn với hoàng hôn...? Còn xoay xoay theo những chân tròn Chen hội tắt đèn trống rung yếm áo Đêm mực dồn tung hơi thở Vỡ oà tháng năm ước ao...? Đất đai vặn mình nụ cười khó nhọc Bàn tay nâng tiếng khóc Bà mụ trên mây dỗ trẻ ra đời Trời xanh lúa đồng mê man sinh sôi...
Ta đi rồi! Bạn với hoa đại rơi thềm rêu lạnh Nhớ cồn cào hương dạ lan tóc xanh Hóa tiếng chuông chiều loang tận cùng bến bãi Chỉ nhìn em thôi, không nói được một lời... 27/3/2004
|