|
Vườn thu (chùm thơ)
Từ Sâm
Vườn thu
(Thương nhớ người đã khuất)
Thắp đóa cúc vàng lên bóng em mùa thu lặng lẽ đến kề bên trăng vào hoa trời xanh vào lá
viên mãn nụ cười - người thiên cổ như đóa vàng vẫn nở suốt vườn thu
còn lại một mình anh về với mùa đông làm chiếc lá vàng đắp ấm vườn em
Suối đời vẫn chảy
Tinh mơ đưa mẹ ra đồng đất còn mơ ngủ sương giăng sợi buồn tiếng gà nín gáy sang canh đường xa nối ngắn với tầng đất sâu trăng như vệt máu bầm đau lúa quê đứng tựa vào nhau cúi buồn
huyệt sâu hóa chiếc nôi vuông ru người đất hát lời buồn mẹ ru một đời gom nắng góp mưa để dành một ít ngày thưa đêm dày nợ người bán cả giêng hai nợ đời bán cả một thời xuân xanh
cho con thưa với trời xanh tình thâm mẹ gửi con dành mai sau
(Quảng Bình ngày 24 tháng năm âm lịch Mậu tý)
|