|
Đã nhạt màu phượng cũ (chùm thơ)
Ngô Liêm Khoan
Đã nhạt màu phượng cũ
Quả thị thơm da thịt nàng tiên Em đã bao lần thay nước hoa cổ tích N.L.K
Những vòm cây trĩu nắng đứng lơ ngơ Tiếng ve kêu như cắt từng cuống lá Tập vở quen chạm trang cuối bất ngờ
Thời gian, con đường gót đỏ em qua Bồi hồi trong tôi tuổi thơ dừng lại Lặn vào trong, vào sâu, sâu mãi Như những ao làng ủ lá mục tháng năm
Rồi trời sẽ gắt hơn Phượng vội vàng những giấc mơ ngợp nắng Màu cũ từ đáy ao làng lá mục Gợi những nếp nhăn già nua gợn sóng Tuổi thơ đi qua bụi khuất mặt người Mình đã chia tay Rồi sẽ chia tay bốn mùa Tình yêu là phép toán Cộng dần mất mát cho nhau
Tôi nhấn vai mình vào sôi động triền miên Những cuộc tình sao băng vụt qua Những cuộc tình sao chổi vết xoay lưng ngàn năm còn lẳng lặng Ngậm ngùi theo những tháng năm…
Những tháng ngày lặng lẽ
Nếu căn phòng có em Sẽ có thêm một lọ hoa Giá sách của anh không lạnh lùng, cứng nhắc …
Xao xác Đám bụi siết thân nắng cuối ngày vào hẻm phố Tiếng chổi quét rác của người lao công Cứ dồn vào anh nỗi nhớ
Trước mặt anh là ngọn núi chắn ngang Bình thản đứng nhìn muôn trùng sóng vỗ Núi nuốt mặt trời Nuốt từng ngày lặng lẽ của anh …
Giấc mơ Đôi bàn tay em nâng tôi Đặt vào yên lặng Mặc cho núi kia nuốt những mặt trời
Câu chuyện trên đồi
Em đã qua tuổi đôi mươi Tuổi anh không còn gặp lại Cỏ vẫn xanh trải dài nhức mắt Tiễn bước chân con gái đi qua
Khoảnh khắc hoàng hôn Chợt úa trên đồi Sẽ trằn trọc đợi hoài bình minh trống rỗng
Những giọt nắng hồng trên sắc xanh non Nỗi đau còn tươi quá Dưới thung sâu mặt hồ không nổi sóng Trầm tích nỗi buồn của em
Những ngọn đồi sẽ không chen vào giấc mơ tôi Nếu bóng em không một lần qua đó Không da trắng, tóc nâu và bóng tối Dày vò đêm khuya
Tan tầm
Hoàng hôn hồi quang trên dây áo em xanh ngọc Sợi nắng cuối ngày giữa đen kịt phố đông Em lướt đi Đêm đổ về phía sau làn tóc sẫm
Lối anh về Con hẻm quen đã nghẽn vì bóng tối Không biết khi nào ngày tắt ở vai em?
|