|
Dưới vầng trăng bạc tình (chùm thơ)
Lam Hạnh
Dưới trăng người đàn bà ngồi bất động mái tóc dài quẳng vào đêm nhớ hay quên gió lạnh, hồ xanh, sương trắng thẫn thờ…
Dưới trăng những ngón gầy lấp loáng trắng những ngón thiếu nữ một thời óng chuốt những ngón thiếu phụ một thời vinh vang nhớ hay quên khúc tình đau rát mặt nụ hôn cháy cả mùa hè sự thật trần truồng không im lặng the thắt vị se se
Duới trăng chị đã ngồi tự bao giờ từ khi tình mất hay khi lời chia tay bay qua mâm cơm không ai động đũa chị sẽ còn ngồi bao lâu nhớ hay quên dưới vầng trăng bạc tình?
Đà Lạt 18/3/ 2007
Đêm Cam Ranh
con đường quốc lộ băng băng tháng năm chạy dọc ngàn trùng sóng vỗ tung về phương nam tít tắp xô về phương Bắc những đèn xe
Cam Ranh đêm thị xã những gốc hoa sữa chồm dậy nói chuyện với con đường bằng ngôn ngữ nồng hương những mắt đường vàng lóa không hình dung nổi màu biển đen thăm thẳm nhưng nghe rất rõ những chuyện tình dưới gốc ẩn náu đâm toạc những môi hôn tóe máu những quán cà phê thênh thang thả vào ngồn ngộn cơn gió mênh mang hòa âm mới Bến Cảng đêm rất sâu những chú cá quẫy đuôi ồn ả những hụ còi đào xới không yên lặng những cánh tay khổng lồ hốt cả những vì sao nhốt vào trong nụ tình em vừa lóe…
Cam Ranh Đêm tháng tư 2007
Tóc nhớ
Mấy hôm nay mưa dầm rát mặt môi em nhiệt đới gầy cơn mơ yếu đuối ngực hoa. không tìm thấy anh lặn lội mùa màng hạt lép buồn mi em khép ngủ nửa chiều
Mấy hôm nay nhớ anh thật nhiều cánh rừng tóc hương nở hạt phì nhiêu trời thật thấp mây cuồng không thinh lặng gào khan trong ngõ hẹp linh hồn em khoảng trống chân em khép mở mơ hồ tối những chòm sao đêm vắng bặt le lói hy vọng nào cũng nhỏ nhoi
Mấy hôm nay mưa vẫn mưa trời rối đáy vực em khoảnh nào cũng lầy lội quánh đặc nỗi buồn nâu mắt em nâu trời chưa thể xanh như anh chưa thể về để em đê mê từng ngọn tóc nhớ…
Cam Ranh - Mưa hạ 2007
|