|
Với sông (chùm thơ)
Vốc một vốc phù sa Biết là sông nặng nợ Như dải thiên hà vắt qua xứ sở Hào quang triệu triệu tinh hoa
Rùa Vàng
Chiều tan trường Em qua cầu đánh rơi tiếng guốc
Sóng cựa mình Bốn bề hương sắc
Rùa vàng hiện lên Nhặt tiếng guốc
Không đòi gươm Đòi trái tim đã khuyết.
Với sông
Vốc một vốc phù sa Biết là sông nặng nợ Như dải thiên hà vắt qua xứ sở Hào quang triệu triệu tinh hoa
Thấm đẫm nỗi niềm từng gốc cây, ngọn cỏ Hằn lên bao ký ức tuổi thơ Trăng vì sông mà huyền hoặc Ta vì em nghiêng ngả đôi bờ
Bóng cò nâng cả chiều đồng dao lộng gió Cánh buồm quyến rũ thi ca Câu hò vang mặt sóng Rưng rưng mấy cõi đi - về
Hương bồ kết giục bình minh qua bãi Hương bã trầu đánh thức những chiều hôm Chút khói nẫu lòng quê kiểng Chút mênh mang sâu nặng tâm hồn
Sông xanh qua câu hò của mẹ Mượt mà theo tiếng hát của em Ta ngụp lặn giữa trùng vây câu hò, điệu hát Nên lên ghềnh xuống thác vẫn xanh trong.
Cảm xúc Mỹ Sơn
Lan man dưới mấy tầng rêu Vô ngôn tượng đá, hắt hiu gió ngàn Nét tài hoa… gội thời gian Hoang mê như một Địa đàng trầm vây
Em gieo vũ điệu giữa ngày Em gieo sóng sắc đọa đày trong ta Huyền hồ suối lượn mù sa Tuyết sương in dấu thuở là đà yêu
Trăng lên gọi dậy vương triều Hồn thiêng gọi dậy những chiều xanh xưa? Lặng yên mà lòng nghe mưa! Hình như khói sóng cũng vừa qua đây
Em đêm bí ẩn giăng đầy Để men huyền tích mù say cõi người Với em - xanh mãi nụ cười Với ta - cháy đỏ một trời đương yêu.
Mỹ Sơn, ngày 22/4/2005.
Nhớ Xuân Diệu
Lửa thơ ông Hong tạnh một tâm hồn Trăng vẫn sáng giữa bão đời ào ạt Men thêm nồng trong thế giới đang yêu Và thơ ông như rượu cháy trời chiều
Ông một thuở Lòng ta một thuở Mơ theo trăng và thương tiếc hoa tàn Sương với khói cũng học làm uỷ mị Kỹ nữ buồn Xui ta nhớ mang mang Đêm ngân vang Trong như tiếng hạc... Người đã siêu về Thơ một cõi Để lòng vương vấn khúc yêu xưa Một khách tài hoa Tình cháy trời chiều Nâng trái cấm nghiêng về phía núi Ta ngồi uống cạn chén trăng tan.
|