|
Mùa Đông phương trinh tiết (chùm thơ)
lưng chừng sáng ngực em căng đầy giấc mơ anh long lanh xanh mùa Đông phương trinh tiết
Mùa Đông phương trinh tiết
Riêng cho H.
lưng chừng sáng ngực em căng đầy giấc mơ anh long lanh xanh mùa Đông phương trinh tiết lạ lẫm đàn ông lạ lẫm em lẫm chẫm bước vào mùa yêu con gái liêu xiêu tình
lưng chừng sáng bụng em phập phồng chạm hơi thở anh úp mặt áo em bay như vầng mây trốn gió mùi anh say như rượu ngậm đêm xuân khối u nào đã mọc di căn nhan sắc em con gái
bình minh đến tay anh nhúng chàm mùa hương con gái tênh hênh ngực trần phì nhiêu em giấu mặt mùa đông phương trinh tiết hỏi ai?
Đêm 14/6/2007
Dòng sông và cơn mê chiều
khúc roman lỡ nhịp chiều những hạt mưa mắc vào đáy ly rượu cạn trống không như nỗi buồn sỏi sạn dính vào móng gõ lang thang con ngựa già chở nặng hoang mang cơm áo tất bật ngốn đám cỏ rêu xanh ký ức gục đầu…
dây đàn yêu lùng nhùng em biết không em biết không khi anh đi qua phố sương lên đồi cỏ biếc ẩn hiện em trùng trùng giấc mơ và anh khóc ơ thờ khi hai tay mình hy vọng trống rỗng tán lá về chiều ủ đột những hạt mưa mắc vào đáy hồn anh thăm thẳm chiếc bóng em đa đoan thảng thốt
chuyến đò cuối đã sang sông và anh tự nguyền rủa mình không kịp trở về bến cũ dòng sông và mắt em đáy biếc long đen…
7/4
Mai em về
mai em về trên biển sóng cuồng đó khúc valse lent [] chầm chậm chạm lưng trời biển chếnh choáng nghe tình say mấy độ tiếng đàn em vừa cập bến chơi vơi
mai em về quê nhà xanh biển hát phím dương cầm yểu điệu khúc Chopin [] romancero [] ngón gầy em lơi lả hẹn ta nhịp vào đáy biếc long đen
mai em về xuống biển đón câu thề chim én bay hằng hà mây tịnh lặng mùa xuân nở một vùng phong lan trắng mọc hồn ta cháy hết những cơn mê
mai em về mùa khua vang thăm thẳm ta uống từng đêm sầu khổ dịu dàng từng giọt đàn từng giọt trăng loang trắng mộng phù hư mấy dặm phơi sắc vàng…
Tháng 3/2007
|