|
Vô hạn (chùm thơ)
Vô hạn
Những ngày mới sang Luôn được người ta háo hức đón chờ Còn những ngày cũ cũng chẳng buồn rầu Bởi chúng cho mình là từng trải và tự biết giá trị của mình
Khi tình yêu mới sang Người ta vui nhưng hình như vẫn ngậm ngùi chuyện cũ Như trận bão tự kiểm điểm mình, tiếc rẻ căn nhà đổ Rồi thỉnh thoảng vẫn kiêu hãnh tự cười mình Vờ coi chuyện cơn bão như là điều đương nhiên!
Khi chiếc đồng hồ về bên chủ mới Lạnh lùng tíc tắc từng giây lịch lãm Tiêu thỏa thích sự vô hạn của mình Chắc cũng chẳng để ý sự hữu hạn của những viên pin Mọi sự mới đều háo hức!
Thậm chí là những niềm vui nỗi buồn!
Phải thế chăng?
Khi Người đàn ông vui tính Sà xuống bên những người đàn bà đang đi tìm niềm vui Buông một lời: “Đàn ông phải có đàn bà Điếu cày phải có lông Gà mới kêu”
Không gian sóng sánh. Óng ánh mắt cười. Niềm vui họ rạng nở trên môi Nỗi buồn họ thả rơi ngột ngạt. Tíc tắc, tíc tắc Tíc tắc, tíc tắc
Rồi lại những ngày mới sang Những nỗi háo hức chen nhau lan tới Lích kích, lích kích vui buồn đan xen Tích tích, tắc tắc
Có phải cái gì đang tan? Không. Thảy đều Vô hạn.
Co phai khong, Doi nay!
Tôi ở trên Blog của mình và hỏi những người ghé qua "Cái gì làm Bạn bật cười và cảm thấy cuộc đời thật nhiều điều thú vị?" Chẳng ai trả lời tôi gì cả!!! Cuối cùng cũng có một Cô bé ghé chơi "Cười bảo, đó tiếng hồn nhiên trẻ thơ." Thật vậy, quả đúng như em nghĩ ... Vừa khi, lại có một gã bạn ghé qua, Bảo "Lâu lắm rồi chẳng cười gì cả Bởi chẳng thấy có điều gì lạ Trong mỗi ngày tầm thường trôi qua"
Chết thật, Sao Hài hước thế? Tôi có người cậu ruột mới biết mình mắc bệnh ung thư hôm rồi Hàng ngày cuốc bộ từ Khâm Thiên lên đến viện K Mệt lại ghé Ga Hà Nội nơi khách ngồi chờ Tầu Hưởng tý gió điều hòa của nhà nước và ngắm, làm quen dần với những cuộc chia xa Thế mà vẫn cười Khà khà, đời này còn nhiều điều đẹp thật" Cho cậu tôi một chút nhé Nếu bạn cảm thấy uể oải và chán nản đời này!!!
Nhìn nào, Chỉ làn gió bay thôi Cũng đủ ngợp trong cõi này, hạnh phúc Có phải không? Đời này.
|