Thơ

Thứ bảy, 30/06/2007, 12:14
 

Tiếng chim (chùm thơ)

Hoàng Vũ Thuật

tiếng chim

chim sau hè luôn gọi tôi
tiếng buồn xa xăm đến nỗi
tôi tưởng tiếng của mẹ

giờ ly quê
đôi dép mang đất đai làm hành lý
tôi mở nhiều cánh cửa
tìm nơi di trú
bằng chìa khoá mẹ
trao

nhưng không sao đi hết tiếng chim
xa xăm và buồn
gieo vào tôi những hạt mầm
thời lên bảy.

1/1/2007

 

đo

tôi đo ánh sáng mặt trời chiếu
xuống trái đất
bóng tối phủ trảng cát câm
đường đi một đời
tấm tã lót sơ sinh cỗ quan tài dải băng tang
trắng

mảnh vườn mẹ nuôi tôi lớn xanh
rặng tre trước mặt
thân cau trổ quả hoàng hôn
khói thơm lên từng cụm
sợi gàu dai kéo rộng cánh đồng

tôi đo hơi thở người
yêu dấu
bầu ngực đôi chân đôi mắt
chiếc lưỡi
mềm
trên giường ngủ

tôi đo tượng đá hoa cương
đơn chiếc nơi mặt bàn lạnh
bức tĩnh vật đôi mẫu thuốc bình hoa khô
chữ trong sách ô kéo trong ngăn tủ
cuốn lý lịch không số

tôi đo giấc mơ đêm đêm hiện về
nhện vắt dây qua mùa đông khắc khoải
cánh hoa từ nở
đến tàn
từ không
đến có

thì ra mọi thứ
dài
và ngắn
hơn tôi tưởng.



ngày về

Tặng bạn Lê Xuân Đố

sau bão tố anh nhặt
lên ván sạp dây neo mái chèo
mẩu xương cá cuối cùng
di hài con thuyền sót lại
và những mảnh biển trong mắt
mặn muối

bổn phận đời anh
cất giữ

mang vác trên vai
đường trần lầm lũi
trí tưởng tượng không ghép nổi con thuyền
tiếng nói không băng bó được vết thương

món nợ trăm năm chồng cao gò cát
tất cả đều thoát vị

cơ thể rã rời con thuyền

ngày về
xe nước mắt từng sợi
từng sợi
anh ngồi khâu biển xưa.

 

Các bài khác:
 

Đối thoại với bóng

Tóc em (chùm thơ)

Muộn

Ai đưa bong bóng lên trời

Sau bài ca

Thời gian (chùm thơ)

Rừng hoang (thơ)

Mùa về... (chùm thơ)

Ngày xưa

Bốn mùa

A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z