|
Làng Chùa (chùm thơ)
Gửi một dòng sông nhỏ
Thì thào là hơi rượu xinh Xoay xoay là núi nghiêng mình hát ca Bao nhiêu rượu của sông Đà Tối nay ngọt lịm vào ta dưới trời Nhịp đi sương gió bời bời Có đâu dan díu ở nơi tạ từ! Đường loang mây khói trầm tư ào ào mắt lá lặng ru nẻo về Ơi này tóc biếc cận kề! Bâng khuâng phố núi nằm nghe thở dài Ơi này sông cao miệt mài! Nôn nao nước ngược hai vai đá ngầm Ơi này nhẹ nhõm bàn chân! Có đôi giọng nhỏ âm thầm đã đi Mai kia rồi chẳng nhớ gì Làn mi sương khói hình như tan rồi Đường xa mây núi tơi bời Nhòa trong nốt lặng này ơi mịt mù!
Cổ trai
Ở đâu đó trong miền Phù Vân còn mãi Hòn sỏi mấy mươi năm trước ném con gà hàng xóm Giờ vẫn bay trên không Những dóng mía dài con đường còi cọc Lửa đang khét ngọt ngoài đồng
Hàm răng con xuýt xoa tước vỏ Lìm lịm tuổi thơ gió bấc Ngai ngái hương bùn vị đất Những dấu chân con cua ốc cỏ lau
Vi vút hàng phi lao ngày nào Cuồng quay hát đầy lối vắng Nhớ mái tóc tơ gió thổi ngược Lũ trẻ lưng trâu quần cộc Sợi rơm mùa đông áo bông mò trai
Bóng đa đồng xa đếm bom rơi Quả rụng vàng mái rạ Trông khói đen mù trời Khóc từng vệt thời gian tàn phá Tro xám ngập đầy đôi mắt làng Sâu hoắm từng vết thương đôi vai xé toang Cánh tay quê lở lói Thằng bạn xóm trên vừa chúi xuống Hòn bi xuyên trán như trò chơi Và ta, mảnh bom văng sém ngực gầy Vết sẹo nhỏ cả đời rát bỏng
Ơi tóc trắng người anh bé nhỏ! Đôi mắt cũ kỹ đặt ngoài khung cửa Mấy mươi năm rồi Nhìn đứa em như ngày hôm qua
Và trong đình kia hội hè cỗ bàn Hương khói áo the nhịp nhàng khấn vái Nhịp nhàng bệ thờ gà xôi oản chuối Thành hoàng tay non lấm lem tinh khôi
Lẽ nào quê mùa măng sữa ơi! Đường gạch đang khấp khểnh nằm cười Những cổng ngõ ùa ra đông thế! Ngăn đầu chặn đuôi tuổi mùa thơ trẻ Cây gạo bên chùa búp hoa chắp tay Cò chở tiếng chuông mê mải Rặng tre ngậm hương xôn xao bóng khói Kèo cột dọc ngang thoăn thoắt tiếng mèo Cót thóc run đêm mùa sợ chuột
Đàn cá vừa bị bắt trộm Đang búng vây ngoài cầu ao Người lớn của làng rình trẻ sau rào Trong đất sâu giờ say ngủ mãi Hình như vẳng lên hơi thở nhẹ! Thiêm thiếp dài lâu như xong việc mùa màng
Tỉnh lại ơi, ra ao mà rình Lần này, cháu sẽ không chạy nữa!
T12/2005
Một điều lẽ ra chúng ta đã biết
Tặng chú Nguyễn Quang Thiều
Đêm đêm… tiếng bước chân từ trời cao Qua những tầng mây rơi xuống cầu thang Lan can gỗ đã lên nước đen bóng Ngoảnh mặt nhìn những bức tranh Nơi đó, từng khuôn mặt xanh trong ẩn hiện mơ hồ
Có một ai đã ra khỏi khung gỗ Với những bước chân trời cao Bằng đôi giày của chủ nhân Đến mỗi đầu giường với cái nhìn nhẹ nhõm và gầy guộc Lắng nghe tiếng nghiến răng ken két, hung dữ và nhọc nhằn Định nói với mỗi người về những điều chúng ta đang suy nghĩ...
Chỉ tiếc rằng tất cả đã mê mệt Sau một ngày chộp giật và lo sợ Lại phải nung nấu cho những toan tính mới Vì thế, không bao giờ chúng ta biết được Có một bí mật đang đợi chờ Vẫn lướt qua bên mình khi không ai để ý
Và đêm đêm..., với ánh mắt chăm chú Người từ khung tranh dạo những bước chân trời cao Đến bên cạnh từng dấu chân mà chúng ta đã để lại trong ngày Còn hằn lên những vết dấu của bản năng Của lý trí đang tha hoá Còn nguyên những dư âm hồi hộp, run rẩy và hoảng loạn Tình yêu và những hân hoan tội nghiệp Niềm hân hoan và thói ghen ghét Lòng thương một cách ích kỷ, sự độ lượng đầy những mặc cảm Hay nỗi băn khoăn không bao giờ tàn lụi về từng bí mật của số phận...
Rồi người đó ngồi xuống chiếc ghế rất rộng của chủ nhà, Mặt bàn lớn loang vết mực đổ, chồng chéo những dòng chữ viết vội Góc bàn sạt một miếng vì dao chém Giữa sương lạnh ngập tràn những mọi góc phòng và những hành lang... Lặng lẽ nhìn mọi thứ... Nghĩ đến ngày từng bí mật được hé mở Khuôn mặt xanh trong phẳng lặng vô cùng Tiếng rót nước và tiếng chạm vào tách của chén trà nóng bỏng Có đôi lần vang lên khe khẽ Vọng mêng mang qua từng cơn mơ
Và lúc này, trong từng bức tranh, những khuôn mặt khác Bắt đầu hát những bài ca vô tận Những bản hợp xướng đông đảo Về những sự thật chúng ta chưa từng nghe Những điều không thể ngờ Những bí mật có thể không bao giờ được biết
Nhiều người bị những tiếng vang làm cho thức giấc Họ ngồi dậy và nhìn quanh Nhưng lại nằm xuống ngủ ngay sau đó Ngày hôm sau không kịp nhớ đã có khoảnh khắc này
Thảng hoặc vài người mang máng về những chuyển động Nhưng giấc ngủ và cơn mơ đêm qua đã thành gió thoảng Không còn cần thiết để lưu lại điều gì
Và hôm sau, chúng ta lại lao đi Trong cuộc thiêu thân bằng sự lãnh đạm và mê cuồng Trong nỗi chật vật và những hy sinh Những ước vọng thỏa mãn và dâng hiến đầy toan tính... Với những suy nghĩ không mấy khi rõ ràng về lòng tin và sự phản bội Chưa từng biết từ phía sau có một đôi mắt, lặng lẽ và bình thản Không hề chớp, nhìn chúng ta chăm chú mỗi ngày
T12/2005
Làng Chùa
Vẫn còn quê tôi chấp chới chìa vôi Tha rác đi làm tổ trong ký ức Còn nắng ấm ngày đông dao cắt Xuýt xoa đường đê ngóng dài giáp Tết Thịt lợn đợi chia ngủ treo bên rào Khói rượu nồng cay cay khoé mắt Bệ thờ di ảnh rưng rưng
Quê tôi lưỡi cày chân trời lật đất Mùa này đất nâu nghiêng vai nghỉ ngơi Sương sớm khăn hồng bồng bênh nắng mật Rạ khô lửa đồng tơi bời Cô gái vườn bên ngóng đàn ô cửa Ngày chưa theo chồng đi xa
Đường non lá măng khi tôi đã già Thập giá tháp chuông tươi nguyên vọng ước Cúi mình uống nước giếng chùa Bàng hoàng khuôn mặt trẻ thơ lòng nước Chợt nhòa đuôi mắt chân chim
Một chiều xe con khói bụi về tìm Tiếng cuốc trốn ngoài ao vắng Văng vẳng những trưa mồ hôi câm lặng Bờ môi mát lịm tre xanh Nắng vỡ hồng tươi ríu ran mảnh sành Mò mẫm cỏ hoa tôi ngồi ghép lại Vườn hanh gió ngọt vàng khế rụng Tự dưng chua chát lòng tay
Những điều không đáng nói
Nhiều khi chúng ta lớn tiếng Về những điều không đáng nói Ôi cuộc rượu này, những hàm răng rã rời Những cái đầu quay lắc, ngả nghiêng Nóng lạnh bất chợt Bờ vai sụm xuống vì phải gánh tất cả những ganh ghét và toan tính Về sự làm đẹp cho hình ảnh của mình - Những chân dung mờ mờ luôn cúi đầu Và trong ánh mắt đang liếc ngang kia Có mấy khi toả ra ánh sáng
Chúng ta đón chờ năm mới mà không để ý đến hơi thở tươi của mùa xuân đã kề cận bên mình Ngoài vườn, cánh hồng run rẩy lệ sương hân hoan Tiếng chim non suốt nghìn năm qua chưa bao giờ cũ Như đang hứng khởi vọng lại từ phía ngày mai Sao chúng ta lại đóng hộp cuộc đời mình! Và muốn đóng hộp cả đường đi của những người khác Sao lại cãi vã về lễ nghi và những quy tắc! Luận bàn về cử chỉ và những hành động xã giao Nghi ngại trước sự không hài lòng của ai đó Rụt rè hay ngầm vênh váo về những suy tưởng của riêng mình
Những kiêng kị đang ghì xiết chúng ta đến nghẹt thở Và hàng ngày đánh số tất cả Lần lượt, từ một đến vô cùng... Trong cuộc đời này, với mọi việc và mọi ý nghĩ Chúng ta sẽ lần lượt như thế chăng!
Làm sao có thể đánh số những ngôi sao trên trời kia! Rạng rỡ cháy đến tận ngày tắt nghỉ Làm sao có thể đóng ách cày vào bốn mùa Đang hồn nhiên yêu, hồn nhiên cho Và đừng giả vờ thích những điều không muốn! Những chuyện vặt vãnh sẽ làm chúng ta cằn cỗi Từng giờ, từng giờ cướp trắng thời gian Để ngay từ hôm qua, chúng ta đã thấy tiếc đến nhường nào
Và chúng ta không biết rằng Than khóc như thế chính là đang hoang phí Hồn nhiên và trẻ trung ư! Chúng phải được dành để không ngừng sinh sôi Để lắng vào lúc này đây - phím lặng giữa một xuân mới đang tràn trề tuôn chảy Cánh ong bay êm ả, chạm chân làm rơi cánh mai
Mùng 6 - Giêng - Bính Tuất
|