|
Ừ, thì em nhớ anh (chùm thơ)
Ừ, thì em nhớ anh
Ừ, thì em nhớ anh! Dẫu anh bảo rằng: “Đừng nhớ, Đời còn dài, còn nhiều trăn trở Anh sợ vai gầy gánh nặng Anh đau!…”
***
Ừ, thì em nhớ anh! Vì đêm nay dưới bầu trời đầy sao em đếm 1, 2, 3…chơi vơi trong hoài niệm Ngôi sao nào đã lạc mất rồi anh?
***
Ừ, thì em nhớ anh! Nhớ cả em những ngày xưa cũ, Hoa cúc ngày xưa, bây giờ héo rũ, Biết bao giờ tìm lại sắc màu tươi!
***
Chúng ta đang qua tuổi hai mươi Và nỗi nhớ chất đầy năm tháng Nhưng thời gian chẳng làm dày dạn Trái tim yêu của một con người
***
Ai đó nói rằng đời sẽ mất vui Khi câu thề yêu nhau trọn vẹn Còn em thì không, em muốn Đời vui hơn khi ta đi hết một cuộc tình
***
Ừ, thì em nhớ anh! Dẫu biết nỗi nhớ cũng chỉ là nỗi nhớ Như ngôi sao xa lạc vào muôn thưở Biết bao giờ anh thuộc về em?
Thói quen
Ly cà phê buổi sáng Tách trà buổi chiều Giọt nước mắt buổi tối Từ bao giờ Tôi có thói quen tự hỏi Đời mình sẽ trôi về đâu?
Dù biết những suy nghĩ buồn rầu Không làm cuộc đời thêm đẹp Nhưng trên nẻo đường chật hẹp Tôi luôn hỏi tại sao?
Tại sao, Tôi, giữa phố thị ồn ào Vẫn nở nụ cười mãn nguyện Trước những khuôn mặt người hiển hiện, Như chẳng nỗi đau nào thầm kín bên trong!
Tại sao, tôi, vẫn hoài đi rong Tự huyễn hoặc bằng những thành công vụn vặt Trái tim gầy, buồn và khô héo hắt Mỗi ngày qua lạc nhịp với cuộc đời
Tôi vẫn muốn tìm về một nơi, Để có thể khóc cười chân thật, Và tìm lại những gì đã mất Cho con tim mệt mỏi, u sầu
Ôi! Những suy nghĩ buồn rầu! Chẳng làm cuộc đời thêm đẹp Tôi biết! Nhưng sao lòng vẫn khép, Hay chỉ tại thói quen?
Cô đơn
Tiếng dương cầm đêm Như sợi tơ mềm Gieo vào thinh không
Tiếng dương cầm đêm Hay là tiếng lòng Nỗi niềm u hoài Mênh mông…mêng mông…
Khu vườn dịu dàng, gió và bóng tối Lang thang lang thang
Đêm nhớ
Đêm dài quá… sao em không ngủ được! Nỗi nhớ anh cứ day dứt trong lòng. Chân nhẹ bước ra hàng hiên tĩnh lặng Em, một mình, bóng tối vây quanh…
Trên cao kia ngàn sao đang lấp lánh Và bầu trời nhung thẫm. Đẹp. Bình yên. Biển lòng em đang cồn cào cuộn sóng Nhấn tim em chìm tận đáy nhớ thương!
Gió vuốt ve, đêm huyền diệu dỗ dành Lá không ngủ nên cây xào xạc mãi Em nghe như bao chuyện tình nhắc lại Để em nguôi nỗi nhớ trong lòng.
Sao em không là sao? Anh không là trời đêm? Sao dẫu nhiều nhưng bầu trời vô tận Bên nhau mãi không bao giờ hờn giận Trời đời đời ấp ủ những vì sao!
Giờ này đây bao kẻ yêu nhau Dắt tay nhau dưới trời đêm thơ mộng Và bao người con tim đang thất vọng Thổn thức nỗi cách xa. Da diết mong chờ!…
Có thật chăng những thiên tinh của đêm? Hay có chăng thần tình yêu Cupid? Nếu quả có em mượn thần đôi cánh Bay đến bên anh trong đêm nay!
Đêm thì dài nhưng nỗi nhớ dài hơn… Em không còn ngoài hàng hiên tĩnh lặng Nỗi niềm yêu vẫn làm em khắc khoải. Trong giấc mơ em nắm tay anh!
Mưa về
Phố mềm ra trong màn mưa trắng! Tôi cùng giọt cà phê đắng qua cánh cửa kính Ngắm mưa rơi!…
Tiếng reo mừng thơ trẻ Dội về từ xa xôi Âm thanh của ký ức? Hay âm thanh rất thực… Của mấy đứa bé trên vỉa hè, Đang hét hò, đánh vật dưới mưa…
Tôi tự hỏi mình đã già chưa Sao lòng hờ hững quá, Mưa và thuyền lá Chẳng còn làm tôi vui!
Hay là thử cởi áo, chạy ào ra mưa, vật lộn cùng lũ nhóc… biết đâu, ừ, biết đâu… nhặt lại được. tâm hồn mình… đã lỡ đánh rơi!...
Hẻm nhỏ
Tôi, kẻ tha hương Một buổi trưa vô tình lạc vào hẻm nhỏ Giữa Sài Gòn muôn vạn điều không - có Bỗng nhận ra mình tay trắng vẫn hoàn tay
Trong hẻm nhỏ tôi đi như người say Trên đầu trần hoa nắng bay chấp chới Tĩnh lặng quá! Ồ một điều thật lạ Giữa thành phố này tĩnh lặng quý biết bao
Tôi đi ngang qua một cánh cổng rào Những dây leo xanh quấn quanh uể oải Khoảnh sân nhỏ, nắng và hoa đang nhảy Điệu Valse buồn tịch mịch của buổi trưa
Tôi kiễng chân nhìn vào cánh rào thưa Hoa mười giờ héo mình trên vạt cỏ Tán lá xanh nụ hoa hồng lấp ló, Chuông gió lười nên vắng tiếng lanh canh
Đôi chân tôi chẳng thể bước nhanh Qua ngôi nhà cửa khép hờ chờ đợi Như đang chờ vị khách nào sẽ tới Để tách trà bay khói giữa buổi trưa
Hẻm nhỏ, rào thưa, ngôi nhà vắng lặng Tiếng radio buồn gieo niềm sâu lắng Tôi chợt nhận ra môi mình mặn đắng, Nước mắt hiếm hoi trước hạnh phúc không lời
Đại lộ cuộc đời tôi mãi rong chơi Bỗng thèm quá như trưa nào lạc vào hẻm nhỏ Dẫu biết giữa thị thành muôn vạn điều không - có Vẫn ước ao có một hẻm nhỏ để đi về.
(31/1/2004, mùng 10 Tết)
Có một chiều
Có một chiều nước mắt hóa thành thơ, Khi em một mình, Công viên đầy gió… Không phải mùa thu, sao lá vàng ủ rũ! Tao tác rơi…
Có một chiều anh không ghé chơi Mây trời nhẹ trôi Mà lòng em trĩu nặng Nỗi nhớ tròng trành Không tên…
Có một chiều vắng anh kề bên Em mới biết em cần anh đến thế!… Day dứt khi mình đã trễ chuyến tàu tình tách bến xa xăm!…
|