|
Đồng dao (chùm thơ)
Đồng dao cho người lớn
có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi có con người sống mà như qua đời
có câu trả lời biến thành câu hỏi có kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới
có cha có mẹ có trẻ mồ côi có ông trăng tròn nào phải mâm xôi
có cả đất trời mà không nhà ở có vui nho nhỏ có buồn mênh mông
mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió
có thương có nhớ có khóc có cười có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi.
Đêm cổ điển
sau Rock Rap nổ tung nhịp điệu sẽ còn gì điên cuồng ơi tôi mặc lại complet cravat symphonie cổ điển tấu lên rồi
hoa đã tặng. Người đã không còn nữa em đã yêu. Em đã bỏ tôi đi
sẽ dở hơi nếu là tôi khóc nhưng cười vui thì tôi sẽ làm gì
còn Rock rap hay còn đêm cổ điển điên cuồng ơi mơ mộng bỏ tôi rồi niềm Hy Vọng vẫn chưa hề lụi tắt khi bên chồng em lại nhớ về tôi...
Nghiền ngẫm
người ta nói: gương mặt con người là mảnh đất khám phá không bao giờ biết chán người ta cũng nói: nhìn mặt buồn nôn
em lộng lẫy mộng mơ giờ nhàu nát bên đường anh là kẻ vớt trăng bao lần trăng vỡ nát
người ta nói: con số không đấy chính là sa mạc người ta cũng nói: quá khứ hiện tại tương lai đồng hiện trên cát mênh mông
sao anh bỗng thèm chết dưới cùng trăng đừng ai vớt, đừng hoan hô đả đảo...
Cầm lòng
cho Ban và Hùng
cầm lòng thôi khỏi khóc cười có người nuôi nhớ bởi người nuôi quên
cầm lòng rời bến ơi thuyền thuyền xa bến hẹn sông hiền sóng ngoan
cầm lòng một mái thời gian một đèn lẻ bóng một trang động tình
người về Hà Tĩnh xa Vinh nửa thân ngoài nớ nửa mình trong ni cầm lòng sao cứ vân vi mây thì nặng trĩu núi thì nhẹ tênh...
Thời gian 1
ngày bóc tờ lịch dán vào đời tôi ngày bóc đời tôi ném vào đen đỏ
rồi thua xanh cỏ rồi tóc trắng vôi rồi thua ngọn gió một trời rong chơi
vẫn bóc vẫn dán vẫn đầy vẫn vơi còn tôi cái lõi ngày bóc luôn rồi
còn chi bóc nữa? hãy bóc hồn tôi tôi thành tờ lịch bóc sang Luân hồi...
Thời gian 2
từng giọt thời gian ngưng thành mai vàng tích tắc nhịp tim sao ta bàng hoàng
ôi xuân đã sang mà người chẳng tới từng hạt thời gian gieo vàng mong đợi
mùa xuân mời cưới lấy ai đi cùng ta đi một mình thời gian mông lung
nay còn trẻ trung mai đà bạc tóc từng giọt thời gian ứa tràn khóe mắt
thôi người đừng khóc rụng rơi bông vàng buồn vui làm ngọc kết thành thời gian...
Quà sinh nhật
hai mươi bài hát vui hát tặng một nỗi buồn hai mươi bài hát buồn hát tặng nỗi buồn hơn
em mỏng mảnh trăng non mê chi lời anh hát nghe đến lúc trăng tròn e còn đâu nước mắt
hai mươi bài đắng chát hai mươi bài men say chao ôi là âm nhạc không cánh mà lượn bay
anh hát đến hao gầy hai mươi mùa lạnh giá em hóa thân ngọn lửa hai mươi cây nến chầu
hai mươi bông hồng nở trên cây đàn muôn dây
|