|
Bài thơ về những con chữ lang thang
Đã chết những dấu chân dấu chân vẫn con đường mòn ấy từ làng lên đồi và ngược trở về làm quen thuộc hơi gió
1.
chim cu bặt tăm chai không còn
nét chữ cong queo âm tiết run rẩy kêu vào khoảng rỗng c ứ u c h ú n g t ô i daung klaung hai
116 câu ariya lầm lụi về bì bõm biển sóng len khe hẹp bóng tối dắt díu đi
x i n c ứ u x i n c ứ u những nét chữ bám nhau chặt hơn âm tiết run rẩy hơn
116 câu còn bao nhiêu mất đuối sức rụng rơi bỏ cuộc đã bị vùi dập
cứu vớt không phải chai không phải chim cu mà những nét chữ cóng băng những âm tiết nghẹn tơi tả bám116 câu ariya về
sóng vô tình đất bạo động xin cứu vớt không phải thể xác chúng tôi không phải linh hồn chúng tôi mà những câu thơ lạc.
2.
Giấc mơ bị giam cầm từ rất sớm dẫu bé con
Đã chết những dấu chân dấu chân vẫn con đường mòn ấy từ làng lên đồi và ngược trở về làm quen thuộc hơi gió
đã chết những cơn mưa đầu đời chết những câu thơ chưa kịp khai sinh những khoanh rừng
Với ngọn gió và ngọn đồi quen thuộc với khoảng rỗng trần gian nơi những ý tưởng chưa đầy tràn anh ở lại với hơi thở và hơi thơ câm nín với giấc mơ triển hạn và cuộc sống mãi mãi làm triển hạn
Khi hơi thở cuối cùng đã hết hạn chờ đợi anh đi
Ở lại những dấu chân bị xóa tên sông đã chết lang thang những câu thơ trì hoãn.
3.
Có lẽ bởi những ngôn ngữ đã chết chưa, hay đã mai táng trong luận án ngữ học, viện bảo tàng bởi những ngôn ngữ sắp chết có lẽ của dân da đỏ, của thổ dân châu Úc, châu Phi ông có mặt bóng ma từ thế kỷ 14 rớt lại có lẽ bởi ngôn ngữ đang chết - tiếng Chăm ông lù lù trong nhà Yơ không cửa sổ bởi vài Inư akhar Bh, Gh, Dh… đôi chân que củi ông bước đi bước lại vĩnh cửu trong đêm hai môi rúm ró ông mấp máy chỉ bởi vài âm Wơ, Uê, Ia,…có lẽ
có lẽ bởi những ngôn ngữ vừa chết không kẻ đưa tang như bóng ma, ông sống
chỉ bát nước trà vàng khè chỉ tro bụi mới đo hết bề tối lũng hốc mắt ông chỉ người chép sách già tàng tàng và tiếng hú của loài gió Xalatan mới hiểu chỉ những âm tiết bỏ hoang đang thoi thóp chỉ tro bụi.
4.
Trên kệ đứng khô quyển sách phủ bụi Lưng cà phê nguội nằm chết trong ly Trong khoảng rỗng vô cùng đang trôi trái đất Em cục cựa trong tôi.
Em nóng chảy và em khát Ừ, em khát. Và còn hơn thế Ừ, em cháy. Còn hơn thế Em tro bụi Em nguội.
Không có gì để cứu vãn, vẫn cứu vãn Câu thơ đầu đời, có lẽ Hơi thở con chữ Mùi non trái đất Có thể, vị tro bụi Như cứu vãn ngây thơ của trò chơi.
Làng tôi vừa dựng lên một ngọn đồi Làm nghĩa trang chôn xác chữ Ngày mai.
|