|
Quỳnh trắng (chùm thơ)
Quỳnh trắng
Ngây thơ em loài hoa quỳnh trắng Nở ngát đêm khuya Quỳnh hoa mỏng manh lấp lóa Ai chờ xem dưới trăng
Loài quỳnh trắng ngây thơ em Lá xanh không cành mộng mị ngày Mặt trời lấp lánh nắng trưa Giấc em nồng hương trắng
Đêm vì sao lấp lánh Ngây thơ em loài quỳnh trắng Ai chờ xem từng tháng từng năm Quỳnh rằm
Không ai đến Chờ ai đến...
Ngôi nhà, tấm gương, cái chết
Những con chim lợn đêm đêm bay từ bãi tha ma kêu qua cửa sổ nhà tôi Tôi nhốt mình trong ngôi nhà Nhặt những mảnh gương vỡ Chúng nát vụn tự bao giờ Tôi gọi lũ kền kền nhặt hộ
Những con chim lợn mắt xanh giữa đêm Cất tiếng kêu cùng lũ cú Những mảnh gương vỡ Anđécxen đã kể một lần Tôi nhốt mình trong ngôi nhà Gọi lũ kền kền nhặt hộ
Lũ chim kể về cái chết Chết là gì?
Nhốt mình trong ngôi nhà Đếm mảnh thủy tinh cùng lũ kền kền Trong đêm Nghe lũ chim kể về những thây ma
Tôi hỏi Chết là gì?
Chết là gì?
Những mảnh gương vỡ vụn đến tự bao giờ Tôi chắp vá Với đôi tay tôi bám víu khuôn mặt của tình yêu hiện ra trên mảnh gương vỡ tôi và lũ kền kền Những mảnh gương lại bay trong không gian Ai đó đã kể một lần
Tôi bấn loạn hỗn độn nghẹt ngụa tay bám víu những mảnh vỡ tấm gương
Tình bạn
Hỗn độn những câu kể của bạn Tôi nghe Và tôi nói những lời hỗn độn
Tăm tối Chói chang Những người bạn làm nên tôi ở trong thế giới vô hình này
Trôi dạt từ đâu đến Những người gặp nhau Kể, nói và nghe Tôi hiểu Thế giới trở nên tròn
Thế giới trở nên tròn Nổi lơi khơi Người ngời ngời Đau khổ Ám ảnh
Hạnh phúc Tuyệt vọng Hoan lạc Ngời ngời ám ảnh
|