|
Những ngày rỗng (chùm thơ)
Ngày 22: Rỗng _Sợ_Đầy
Một ngày buổi sáng chiếc bàn trống sạch đôi khi đậu vài bông giấy ngủ muộn lạnh lùng dõi theo sợ hãi tôi cựa thức.
Tách. Muỗng. Bình trà (dĩ nhiên cả gói trà Bắc). Phin. Ly. Giấy. Bút. lại xếp hàng.
Mặt bàn lầm lì cho phủ đầy mất khoảng trống sợ hãi tôi được lấp đầy khoảng rỗng. Như bao ngày buổi sáng ly tách bình trà rỗng sạch đứng nghiêm đợi sợ hãi tôi làm đầy tuần tự một.
Và trang giấy rỗng sạch run rẩy ngòi bút sợ hãi của tôi đầy.
Ngày 23: Phiếm
Bởi chỉ còn phiếm thôi rượu tình cuộc đi phù phiếm làm cháy ngữ ngôn thức giấc tâm hồn ta những âm tiết bỏ hoang vỡ dòng thơ từ lâu câm nín.trái đất lão trọc phú ba hoa vẫn chưa hiểu mình phiếm chẳng bao giờ còn ai về tắm dòng sông cũ nữa gió tát cạn dấu chân dấu chân nặng âm vang mòn chán. phiếm như cuộc đi rượu tình như bài thơ hấp lại chẳng bao giờ còn ai có thể bay xa hơn nữa chúng ta đám thi sĩ ồn ào không hiểu thơ đang làm phiếm hơn cả âm tiết cổ hơn cả dấu chân phố cái chết phiếm ngàn lần hơn
(Trích từ tập thơ "Những ngày rỗng")
|