|
Những ngày rỗng (chùm thơ Inrasara)
Ngày 1. Tôi
Tôi đang làm gì / là gì nhà thơ nhà nghiên cứu nhà kinh doanh hay miếng giẻ rách. Kiếp trước chắc chắn tôi là chim kiếp sau làm loài ếch có lẽ, kêu ồm ộp ngoài mưa.
Trí thức không hẳn trí thức truyền thống không thật truyền thống thi ca vắng mặt thi ca.
Tôi kêu ồm ộp trong mưa thật to. Tôi đang ở đâu / có gì lang bạt chiều Hội An, Hà Nội lạnh run đêm Kumamoto chết đói đường phố Kandahar tôi bay sương mù Đà Lạt.
1957 tôi đẻ ở Phan Rang năm 1257 tôi sinh tại Mỹ Sơn ngày 20 tháng 9 đúng bảy thế kỉ sau tôi ra đời trong làng vô danh tận Brazil.
Tôi không bay nữa, và tôi không còn phải kêu ồm ộp nữa. Tôi bước đi.
Ngày 3. Hắn
Hắn cần thoát không chống ai / để làm gì cả hắn thân hình nhỏ thó (nửa má trái xém cháy ít ghẻ háng)
cần thoát khỏi ao làng khung rào lễ lạc không nợ nần / thù ghét ai cả hắn cùng cái bọc bé nhỏ (quần áo cũ bàn chải răng cũ) cần mang theo
ở đâu bất kỳ đâu không của cải tiếng tăm quyền thế chỉ cần thoát khỏi cộng đồng trách nhiệm lớn / bé không hoài bão gì cả hắn yếu sức khỏe bẩm sinh
cần thoát không suy nghĩ cân đo hắn bệnh sợ hãi kinh niên cần thoát biên giới văn hóa lịch sử không theo ai cả phe này / kia
cần một lần thoát khỏi lý lịch chính hắn.
Ngày 5: Ngày đẹp nhất
Có buổi chiều không muốn làm gì cả / nghĩ / nói gì cả cho trăm con sông nuôi nấng tuổi dại mình chảy đầy trí nhớ
cho ngàn câu thơ thuộc lòng thuở chưa làm thơ tràn vào hồn bỏ ngỏ công việc đùn về truyện ngắn đọc dở / trang thư viết dở đời thúc bách ngoài kia
cô gái đội nước xuống đồi, dừng lại, nấn ná hồi lâu rồi chậm rãi bước về làng bây giờ làm gì / ở đâu – ai biết ?
chiều ngoài kia đang tắt
đừng đợi khuôn mặt nào bất chợt lấp đầy khoảng rỗng anh vạn cánh chuồn chuồn tuổi thơ bay sáng căn phòng.
|