Ký - hồi ký

Thứ bảy, 03/05/2008, 12:09
 

Ký ức không quên (phần 2)

Jonathan Schell

Trong vòng ba tháng rưỡi kể từ khi Lữ đoàn 3 thuộc Sư đoàn 4 đến đây, chỉ riêng các đại đội pháo ở Đức Phổ đã bắn tới 64.044 đạn pháo vào khu vực đồng bằng đông dân ở hai huyện Mộ Đức và Đức Phổ.

Những đường tròn bằng mực đen trên bản đồ cho thấy vòng giới hạn của tầm bắn của từng đại đội pháo. Những vòng tròn này chồng lên nhau phủ kín toàn bộ khu vực dân cư, còn những chấm nhỏ màu xanh lá cây chỉ ra mục tiêu cho hỏa lực bắn quấy rối - đánh chặn thì lốm đốm khắp bản đồ trừ ba khu vực không được bắn.

Có một số hình vuông rộng màu xanh lá cây, đó là những ô sẽ được hỏa lực quấy rối - đánh chặn bắn trùm lên trong mấy ngày tới. Có một ô hình chữ nhật màu đỏ, rộng khoảng hai cây số, dài khoảng bốn cây, bao quát một khu vực gồm có ruộng lúa và làng mạc. Viên thiếu tá giải thích đây là khu "tự do bắn phá". Phần lớn các sĩ quan đều xem các khu vực thường xuyên bị hỏa lực quấy rối - đánh chặn là "khu tự do bắn phá". Nhưng tại trung tâm pháo binh này, vì hầu như toàn bộ vùng đông dân thuộc hai huyện đều bị hỏa lực quấy rối - đánh chặn bắn phá thường xuyên, nên sĩ quan binh lính ở trung tâm gần đây chỉ áp dụng cụm từ này cho một số ít khu vực cách biệt mà thôi. Theo định nghĩa mới, hẹp hơn, một vùng bắn quấy rối - đánh chặn có nghĩa là vùng có mục tiêu "hấp dẫn", và vì vậy cần được bắn phá nhanh chóng với một lượng hỏa lực đặc biệt lớn.

Tôi đã từng ngồi trên một máy bay FAC để quan sát hỏa lực pháo binh và nhận thấy rằng những viên đạn đầu tiên thường rơi chệch mục tiêu khoảng hai, ba trăm mét. Tôi hỏi viên thiếu tá về điều này.

- Vâng. - Anh ta nói. - Những viên đạn đầu tiên thường chệch hướng hai, ba trăm mét nhưng sau đó người quan sát phía trước sẽ báo cho chúng tôi chệch bao nhiêu, và chúng tôi có thể điều chỉnh cho thật chính xác.

Tôi hỏi cự ly an toàn cho bộ binh thông thường là bao nhiêu.

- Một nghìn mét. - Anh ta trả lời. - Có những tình huống phải áp sát thì cự ly an toàn chỉ còn bốn trăm đến sáu trăm mét, những trường hợp như thế thật rởn tóc gáy. Đó quả thực là vùng nguy hiểm.

Một biểu đồ trên tường thống kê tám loại hỏa lực và số lượng các vụ bắn phá trong vòng ba tháng rưỡi kể từ khi Lữ đoàn 3 thuộc Sư đoàn 4 đến Đức Phổ và Mộ Đức (mỗi vụ bắn trung bình 9 quả). Từ trên xuống dưới, biểu đồ thống kê như sau:

  Loại hỏa lực Số vụ bắn phá

  Bắn chỉnh 266

  Bắn quấy rối và đánh chặn (H-I) 6266

  Bắn hủy diệt 7

  Bắn chuẩn bị 30

  Bắn tập kích 109

  Bắn thử 66

  Bắn tập trung phòng thủ 328

  Các loại khác 44

Tôi đề nghị viên thiếu tá giải thích sự khác nhau giữa các loại hỏa lực.

- Hỏa lực bắn chỉnh nhằm kiểm tra độ chính xác của súng. Chúng tôi chọn một điểm có thể dễ dàng nhận ra cả trên bản đồ và từ mặt đất hoặc từ trên không. Rồi chúng tôi nhắm bắn, và khi chúng tôi thấy các viên đạn đi chệch mục tiêu bao xa, chúng tôi sẽ tính toán điều chỉnh lại thiết bị để bắn các quả đạn sau cho chính xác. Những nơi giao điểm của sông, suối là những mục tiêu tốt cho hỏa lực bắn chỉnh. Các giao lộ cũng vậy, nhưng thỉnh thoảng cũng gặp rắc rối khi xin bắn vào đó. - Anh ta cười. - Hỏa lực quấy rối - đánh chặn là loại hỏa lực có thể thực hiện khi bắt đầu bất kỳ vụ bắn phá nào và chúng tôi cũng phải kiểm tra tổng quát xem có an toàn không mới được bắn. Có nghĩa là phải kiểm tra xem có quân bạn ở quanh đó không.

Với từ "quân bạn", anh ta muốn nói là quân Mỹ, Đại Hàn hay Việt Nam Cộng hòa. Anh ta nói tiếp:

- Hỏa lực hủy diệt là khi có ai đó nói "Tôi muốn hủy diệt cái hầm cố thủ kia", "Đó là một mục tiêu đặc biệt trên mặt đất". Có một số loại hỏa lực được xem là đánh trúng mục tiêu khi rơi cách tọa độ khoảng ba trăm mét. "Prep" là viết tắt của Hỏa lực chuẩn bị (Preparation fire). Nó nhằm bắn vào một bãi đổ bộ trước khi đổ quân xuống. Hỏa lực "TOT" có nghĩa là "Thời điểm cho Mục tiêu" (Time on Target). Nó là một loại tấn công bất ngờ bằng pháo binh. Chúng tôi tập trung hỏa lực của tất cả các đại đội pháo vào mục tiêu, vào một thời điểm, rồi cùng nhất loạt nổ súng. "WA' có nghĩa là "Sẽ Điều Chỉnh' (Will Adjust). Với loại hỏa lực này, chúng tôi sẽ xác định hướng đi của nó, sau đó phái một quan sát viên phía trước, hoặc một người nào khác quan sát xem đạn rơi vào điểm nào, để báo cho đại đội biết đạn chệch mục tiêu bao xa.

Tôi hỏi viên thiếu tá xem liệu điều đó có phải là các loại hỏa lực khác thì cứ bắn mà không cần có quan sát? Viên thiếu tá trả lời:

- Khi tôi nói là mọi hỏa lực đều được quan sát, thì có nghĩa là luôn có một người quan sát mục tiêu đó vào một lúc nào đó trước khi bắn phá. Bắn tập trung phòng thủ là loại hỏa lực bắn quanh khu vực trú quân ban đêm của một đại đội. Trước hết chúng tôi bắn thử ít quả vào mục tiêu, và nếu đêm đó có vấn đề gì bất ổn thì pháo sẵn sàng nhả đạn vì đã được hiệu chỉnh.

Trong vòng ba tháng rưỡi kể từ khi Lữ đoàn 3 thuộc Sư đoàn 4 đến đây, chỉ riêng các đại đội pháo ở Đức Phổ đã bắn tới 64.044 đạn pháo vào khu vực đồng bằng đông dân ở hai huyện Mộ Đức và Đức Phổ (con số này chưa tính tới số đạn pháo Hải quân bắn từ biển Đông hoặc số đạn do các đại đội pháo được phái đi theo bộ binh bắn yểm trợ trực tiếp trong hành quân). Một biểu đồ khác thống kê chỉ số "KIA" của quân đối phương (viết tắt của "Killed in Action" - bị hạ sát trong chiến đấu) và "WIA" ("Wounded in Action" - bị thương trong chiến đấu) được xem là thành tích của mỗi đại đội pháo.

"Chúng tôi chỉ thống kê cho chúng tôi", viên thiếu tá giải thích. "Trên thực tế chúng tôi không được ghi công trong thành tích tiêu diệt này mà bộ binh được hưởng hết". Anh ta nói rằng loại đạn pháo thường được sử dụng nhiều nhất - loại đạn 105 ly - có thể sát hại bất cứ mục tiêu nào trong vòng bán kính ba mươi lăm mét trên mặt đất bằng phẳng không có chướng ngại vật, còn loại đạn lớn nhất - loại 8 inch (203.2 ly) - có thể sát hại mọi mục tiêu trong vòng bán kính bảy mươi lăm mét, cũng trong điều kiện đó.

Một bài báo trong số ra ngày 16 tháng 8 của tờ Screaming Eagle (Đại Bàng Gào Thét), tờ tuần báo của Lữ đoàn 1 thuộc Sư đoàn Cơ động Đường không 101, đã nêu ra việc tự do sử dụng pháo binh ở huyện Đức Phổ. Bài báo có đầu đề "Lực lượng Chân Đỏ bắn vào đối phương để làm lễ kỷ niệm" ("Chân Đỏ" là mật danh vô tuyến điện chỉ "Pháo binh"), nội dung bài báo như sau:

ĐỨC PHỔ - (theo sĩ quan thông tin của tiểu đoàn 2, trung đoàn 320) - Mới đây, buổi lễ đánh dấu lần bắn viên đạn thứ 250.000 lại trở thành một trận hỏa lực tác chiến của tiểu đoàn 2, trung đoàn 320 pháo binh.

Từ một đỉnh núi nhìn xuống thung lũng sông Vệ, đại đội pháo binh B đã sẵn sàng cho buổi lễ. Trung tá Andrew Bolcar đứng cạnh một khẩu pháo 105 ly, tay cầm dây giật. Bên cạnh là người cầm quân kỳ đứng nghiêm. Những lá cờ tung bay trong gió, lễ kỷ niệm sắp bắt đầu.

Bỗng có một bức điện của trung tâm điều khiển hỏa lực: Đại đội B thuộc tiểu đoàn 2, trung đoàn bộ binh 327 đang chạm trán với quân địch, cần sự chi viện của pháo binh. Thế là mệnh lệnh được ban ra và pháo thủ vội vàng chỉnh lại thiết bị ngắm bắn. Trung tá Bolcar kéo dây giật và quả đạn thứ 250.000 được bắn ra về phía quân địch.

“Thật chẳng có cách nào tốt hơn để làm lễ kỷ niệm bằng cách bắn vào đối phương”, Bolcar nói.

Tờ Screaming Eagle không cho biết viên đạn thứ 250.000 định nhằm vào đâu trước khi có quyết định bắn vào quân địch.

Phần 1

Còn tiếp...

Các bài khác:
 

Văn hóa ẩm thực của người Bình Định (phần 2)

Văn hóa ẩm thực của người Bình Định (phần 1)

Ký ức không quên (phần 2)

Ký ức không quên (hồi ký, phần 1)

Gặp gỡ ở Pháp (phần 8)

Gặp gỡ ở Pháp (phần 7)

Gặp gỡ ở Pháp (phần 6)

Gặp gỡ ở Pháp (phần 5)

Gặp gỡ ở Pháp (phần 4)

Gặp gỡ ở Pháp (phần 3)

A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z