Phê bình

Thứ ba, 01/11/2005, 07:45
 

Dấu ấn riêng của 'The Sea'

Michiko Kakutani

2005 là một năm bội thu của văn học Anh với sự xuất hiện của ít nhất 3 cuốn tiểu thuyết xuất sắc "On Beauty" của Zadie Smith; "Never Let Me Go" của Kazuo Ishiguro và "Saturday" của Ian McEwan.

Ba tác phẩm đều xứng đáng với giải thưởng danh giá Man Booker nhưng cuối cùng giải thưởng này đã thuộc về The Sea (John Banville) - cuốn tiểu thuyết cứng nhắc, khó hiểu và khoe chữ về một người đàn ông góa vợ lần tìm trở lại với quá khứ của chính mình.

Banville, tác giả của những cuốn tiểu thuyết như Kepler, The Book of EvidenceGhosts luôn là một nhà văn thể hiện được sự uyên bác qua cấu trúc cốt truyện, sự sắc sảo về ngôn ngữ qua những trường đoạn miêu về cảm xúc. Tác phẩm của ông thường ngắn gọn nhưng chất chứa nhiều chữ nghĩa, nhiều hình ảnh với lối diễn đạt phức tạp và cố gắng kết hợp dòng ý thức từ James Joyce qua Nabokov đến Wim Wenders.

The Sea cũng không phải là một ngoại lệ. Tác phẩm thu hút người đọc bằng thế giới tâm linh u u minh minh của nhân vật người kể chuyện - Max. Tác giả luôn cố gắng dẫn dắt độc giả đi sâu vào dòng suy nghĩ lan man của nhân vật đối với bất cứ điều gì bao quanh ông, từ nốt tàn nhang, gót chân người phụ nữ cho đến những vấn đề mang ý nghĩa triết học.

Ngoài dòng ý thức của Max, cốt truyện The Sea không có gì phức tạp: Sau cái chết của vợ, Max quay trở về thành phố biển, nơi ông đã sống những ngày thơ ấu và hồi tưởng lại những câu chuyện diễn ra từ thuở ông 11 tuổi, sống chung với gia đình nhà Grace. Dòng ký ức của Max đi qua những rung động đầy cảm tính của nhân vật với bà Grace và sau đó là với cô con gái Chloe. Đan xen với những ký ức về gia đình Grace là câu chuyện của Max với Anna, người vợ đã qua đời vì bệnh ung thư.

Trong tác phẩm, nhân vật Max như được gắn vào não bộ một cuốn từ điển, bởi những đối thoại và độc thoại của nhân vật chất chứa một khối lượng rất lớn những thuật ngữ khó hiểu. Đây là một dấu hiệu của các biểu hiện đời sống tâm linh của Max, nhưng nó cũng là sự thừa hưởng những đặc trưng xây dựng nhân vật trong tác phẩm của nhà văn.

Không còn nghi ngờ gì nhiều, cách diễn đạt của nhà văn thể hiện sự khó khăn của nhân vật trong việc biểu hiện đời sống nội tâm của chính mình. Tuy The Sea đề cập đến những chủ đề phổ biến như: sự sống, cái chết, mất mát và những hối tiếc nhưng đặt bên cạnh những tác phẩm đề cử giải Man Booker, tác phẩm vẫn tạo được sự tương phản bởi lối diễn đạt lạnh lùng và cách dùng từ đại ngôn của tác giả.

Thanh Huyền dịch

(Nguồn: AP)

Các bài khác:
 

Ichiyô - thiên tài của tuổi xuân vĩnh cửu

Đọc 'Gió lẻ' nhớ Jean Paul Sartre và Albert Camus

Bức họa phi lý và phản quang xã hội trong ‘Biên niên ký chim vặn dây cót’

'Người thầy' hay chuyện về chữ Người của một thầy giáo

Người duy nhất đóng được vai Lê Xuân Đố

Hay, dở khi các nhà văn viết về tình yêu

Những yếu tố tạo nên sự hấp dẫn của tiểu thuyết 'Nháp'

Những khuôn hình đặc tả Ấn Độ

'Hát thơ' hay là chuyện làm thơ để hát

Anchee Min và câu chuyện của những người đàn bà

A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z