|
Thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh - Sự mới lạ chạm vào cổ điển
Nằm trong bộ Văn mới ra mắt độc giả cách đây vài tháng, "Chuyện của thiên tài" bán hết veo trong các nhà sách. Người ta bắt gặp một Hoàng Linh vừa lạ lẫm vừa già dặn trong những câu chuyện thường nhật. Nhưng trước khi tác phẩm ấy ra đời, độc giả Internet còn biết đến một nhà thơ Linh rất lạ.
Trong bối cảnh những nhà thơ trẻ xuất hiện ào ạt trên Internet, Nguyễn Thế Hoàng Linh cũng không phải ngoại lệ. Hàng nghìn bài thơ tung lên mạng, người ta dễ thấy cái tên quen thuộc của anh. Nếu không đọc thơ anh, độc giả sẽ chắc mẩm đây cũng là một trong những "cái tôi" ưa sự lạ.
Thơ thời Internet của những người trẻ tuổi sáng tác theo tư tưởng "viết, xài liền, quên ngay". Nhiều nhà thơ chủ trương làm đẹp với thơ qua hình thức độc nhất vô nhị. Nhiều bài không dấu, không ngắt, đi vào phạm trù ảo. Người đọc chỉ có thể xem thơ chứ không đọc nổi thơ. Nhiều hình thức câu chữ màu mè, vô nghĩa xoắn xuýt, không âm vần luật điệu. Nhiều người trẻ thích đọc nhưng phần đa không hiểu họ nói gì.
Với Nguyễn Thế Hoàng Linh cái mới không át đi cái hay. Thơ của anh vẫn mang đậm phong cách của giới trẻ hiện đại. Có những bài thơ chỉ dùng toàn thuật ngữ Internet.
Nhưng mà để nói về tình yêu: Giá tình yêu save được Error thì load chẳng bận lòng Giá tình yêu delete được Chán Hắt xì một cái Thế là xong Tôi chỉ xin kể một câu chuyện nhỏ Có một lần tôi làm thơ trên máy tính Và đặt tên file là tình yêu Khi không hài lòng tôi định xoá Cái máy tính bị coi là muôn đời vô cảm hỏi tôi: "Are you sure you want to delete" tinh yeu? Tôi đã rùng mình Bạn ạ
Hoàng Linh làm thơ thời hiện đại như thế. Hiện đại nhưng không quá cầu kỳ. Bài thơ chỉ như một câu chuyện kể có save, delete...
Thế nhưng sau những thuật ngữ hiện đại ấy là chuyện của tình yêu. Cái rùng mình ấy của chàng thanh niên 22 tuổi làm cho thế giới hiện đại quanh anh trở nên vô nghĩa.
Trong thơ Linh, dễ thấy cái hăm hở của chàng trai đang ở độ tuổi "gân đang săn và thớ thịt căng da", muốn làm một điều gì to tát không chỉ cho mình mà còn cho xã hội.
Tôi ngửi thấy mùi ai khóc Khi vô tình nhìn vào gương Ngửi thấy mùi tương lai chín Khi gieo máu xuống con đường (Ngồi)
Sau những sôi nổi của ước mong và khao khát, người ta gặp một Hoàng Linh chiêm nghiệm với suy tư rất đời. Chàng trai ấy đủ tự tin để luận bàn về chuyện "Sống":
Nào đâu cứ phải ích kỷ Viết thơ bản ngã mới hay Trong một triệu thằng say rượu Một người viết được thơ cay
Những triết lý ấy được anh rút ra không phải từ vốn sống mà phải chăng nó thức dậy từ trái tim thành thật của một người biết trân trọng cuộc sống:
Lương tâm một triệu tên cướp Chẳng bằng một gã ăn mày Một triệu lần ân và ái Không bằng một cái chạm tay Một triệu triệu năm giông tố Chẳng bằng một giọt heo may Một triệu hôm qua ám ảnh Không bằng nỗi nhớ hôm nay
Bài thơ không mới lạ về hình thức, tứ thơ, cách so sánh "hơn" cũng quen thuộc với độc giả nhưng những câu thơ có sức ám ảnh lớn. Sự so sánh của hàng triệu triệu với số lượng một, "một cái chạm tay", "một giọt heo may" khiến thơ Linh trong trẻo và tinh tế. Những cặp khái niệm chặt chẽ đặt bên cạnh và đối chọi nhau làm câu thơ có chất riêng.
Gạt đi nhiều câu thơ ám ảnh của chất ma quái, kinh dị như "con ve thôi khạc máu", "máu em nhuộm hết đêm thâu", thơ Linh giản dị đến mức gần với cổ điển. Thấp thoáng hình bóng thơ lục bát của Đồng Đức Bốn trong tiếng thơ:
Đời tôi là một buổi trưa sẽ trong dịu nắng nếu chưa phải cuồng tôi không làm ngọn gió suông ấm lòng bao kẻ à uông tháng ngày Tôi không làm lệ để say Chỉ xin làm lệ để bay bớt buồn (Sống)
Băn khoăn và cảm thương trước số phận của một đứa trẻ, nhìn con đom đóm nhỏ mà ngẫm đến những thân phận con người, ngòi bút của Nguyễn Thế Hoàng Linh chạm vào góc khuất trong cuộc sống.
(Nguồn: Netnam)
|