Chân dung

Thứ bảy, 22/08/2009, 10:26
 

Chris Womersley thích đọc sách về mặt xấu cuộc sống

B.T.

Đọc tiểu thuyết về tội ác là đam mê của nhà văn Australia Chris Womersley. Nhân dịp cuốn 'Đường mòn' của ông ra mắt độc giả VN vào ngày 24/8, eVăn giới thiệu bài phỏng vấn nhà văn đăng trên báo Australia.

Chris Womersley là nhà văn Australia, sinh ở Melbourne, hiện sống ở Sydney với vợ và con trai. Tiểu thuyết và các bài phê bình của ông xuất hiện rất nhiều trên các tạp chí và hợp tuyển, như Granta New Writing 14, Best Australian Stories 2006, The Monthly, và The Age.

Tiểu thuyết Đường mòn từng đoạt giải Ned Kelly Award cho Tiểu thuyết mới xuất sắc Australia năm 2008; danh hiệu Cuốn sách xuất sắc của năm - do tạp chí The Australian Financial Review bình chọn hè 2007; lọt vào danh sách sơ tuyển của giải thưởng Victorian Premier năm 2006 hạng mục các bản thảo chưa được xuất bản.

- Ngay trong chương đầu tiên của cuốn "Đường mòn", ông đã đề cập đến một sự tuyệt vọng sâu sắc. Điều gì thôi thúc ông mở đầu như thế?

- Tôi cho việc viết lại một câu chuyện mà vẫn giữ được tính hấp dẫn của nó và giữ cho các nhân vật đáng yêu không kể đến các sai lầm của họ là một thách thức, cho dù trong lần viết lại này, nó mang màu sắc ảm đạm hơn. Nói thật, một phần trong tôi có được cái cảm giác của việc viết một điều gì đó trong một thời gian dài và cuối cùng tôi đã nghĩ là những gì được viết ra sẽ chẳng bao giờ được xuất bản. Nó mang lại cho tôi sự tự do tương đối lớn. Như Pat Barker (nhà văn, sử gia người Anh) đã nói: "Bạn phải luôn hỏi chính mình rằng: 'Tôi nên viết cuốn sách gì nếu tôi biết nó sẽ không bao giờ được xuất bản?'".

Nhà văn Chris Womersley. Ảnh: Auslit.com

Tôi cho rằng độc giả có nhiều mong muốn hơn dành cho các thể loại văn học khác nhau, hơn là các nhà xuất bản và những người gác cổng văn chương. Không phải ai cũng muốn đọc "một câu chuyện ấm lòng về tình bạn của một chàng trai trẻ...". Dĩ nhiên không có điều gì sai về các thể loại truyện kiểu như vậy, nhưng vẫn còn có đủ chỗ cho sự ảm đạm. Tôi đã tạo ra một nhóm nhân vật tôi yêu thích và đặt họ vào một khung cảnh tôi cho là hấp dẫn. Sau đó, tôi chỉ việc đi theo họ suốt cả cuốn truyện, viết lại những gì họ đang làm. Trong một vài trường hợp, công việc này thực sự không thú vị lắm.

- Ông có thể kể về sự tiến triển của tác phẩm "Đường mòn"?

- Tôi đã viết bản thảo đầu tiên của tác phẩm Đường mòn trong vòng 6 tháng, năm 2002. Nó là cơ hội cuối cùng để tôi tham gia giải The Vogel, chỉ được tổ chức cho các tác giả có tác phẩm chưa được xuất bản dưới độ tuổi 35. Đó là một bản thảo khá tồi và không đạt kết quả gì ở The Vogel Award, nhưng tôi đã làm mới lại nó sau khi theo học khóa học về Viết và biên tập chuyên nghiệp tại Đại học RMIT ở Melbourne. Về cơ bản, tôi lấy lại các nhân vật và cốt truyện nhưng viết lại và gắn kết các nhân vật với nhau hơn. Nhân vật Wild không xuất hiện trong ấn bản đầu tiên, được xây dựng hoàn toàn dựa trên quan điểm của Lee, hơn là dựa vào quan điểm của cả ba nhân vật chính. Điều này mang đến chiều sâu hơn cho tác phẩm, cũng như giúp cốt truyện chặt chẽ hơn. Năm 2006, nó nằm trong danh sách sơ tuyển của Victorian Premiers’ Award dành cho bản thảo chưa từng được xuất bản, nhưng tôi vẫn phải cố gắng tìm kiếm một nhà xuất bản, cho đến khi Aviva Tuffield ở NXB Sribe Publications đọc được và quyết định in nó.

- Ngoài việc viết lại tác phẩm này, ông còn có thêm hoạt động nào khác trong năm 2008?

- Năm 2008, tôi bắt tay vào viết một cuốn tiểu thuyết mới. Bối cảnh là một vùng nông thôn nước Australia trong thời kỳ dịch cúm Tây Ban Nha vào năm 1919. Nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết là một người tiên tri về sự tận cùng của thế giới.

Ngoài tiểu thuyết, tôi còn viết truyện ngắn. Hai trong số các truyện ngắn dự tính đăng cuối năm 2008. Truyện ngắn The Possibility of Water sẽ được đăng trên tờ The Griffith Review vào tháng 5 và một truyện khác tên là What the Darkness Said sẽ được đăng vào tháng 3 trên tờ Wet Ink.

- Ông nghĩ gì về dòng văn học hình sự đương đại của Australia?

- Tôi không chắc về cái gọi là "tiểu thuyết hình sự". Thành thực mà nói, việc đặt tên đó chỉ hữu ích về mặt quảng bá hơn là thể hiện điều gì khác. Một cuốn sách hay chỉ là một cuốn sách hay. Sự thật là tôi thích đọc những tác phẩm nói về mặt xấu của cuộc sống, nhưng loại tiểu thuyết hình sự mang tính thủ tục không hấp dẫn được tôi. Một vài tác giả Australia tôi yêu thích là Peter Carey với tác phẩm The True History of the Kelly GangSonya Hartnett với tác phẩm Surrender, cả hai đều mô tả về các tội ác và các hậu quả của nó.

- Nếu các nhân vật trong tiểu thuyết "Đường mòn" có thể phù hợp với bất cứ nhân vật tiểu thuyết nào khác mà ông yêu thích, thì đó là những nhân vật nào và tại sao?

- Thật là một câu hỏi hay. Tôi nghĩ Josef sẽ phù hợp với nhân vật Forrest Gump. Wild sẽ là bác sĩ Benway trong tác phẩm The Naked Lunch, vì họ khá có nhiều điểm tương đồng. Lee thực sự cần một tách trà và một nơi nằm nghỉ. Tôi hy vọng anh ta có thể làm quen với nhân vật Hana trong tác phẩm Bệnh nhân người Anh. Đó là một y tá tận tụy, người có thể chăm sóc tốt cho cậu hơn bất cứ nhân vật nào trong tiểu thuyết Đường mòn. Có lẽ họ có thể yêu nhau và cùng nhau xây dựng tổ ấm ở một nơi nào đó an toàn, có em bé và sống một cuộc sống hạnh phúc mãi mãi? Biết đâu được…

(Nguồn: afterdarkmysweet)

Các bài khác:
 

 
 
 
 
   
A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z
Norman Mailer
Gabriel Garcia Marquez
Doris Lessing